NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Bão tan

Tác giả: Hoàng Thiên Nhơn Ngày đăng: 13:49 | 15/09/21 Lượt xem: 583


     Mưa bắt đầu nặng hạt, gió rít từng cơn như kéo sập bầu trời. Mặt biển gầm lên hòa vào tiếng sấm rền vang giận dữ. Chị nhìn ra đầu ngõ, thả hồn theo chiếc lá bay xoắn tít trong gió thổi mạnh. Chị nhớ chồng, nỗi buồn mười lăm năm trước lại theo bão ùa về.
     Mười lăm năm rồi chị một mình tần tảo nuôi Hải khôn lớn, chị cùng con vượt qua không biết bao nhiêu cơn bão ập vào từ biển. Cơn bão biển ngày ấy đã cướp đi người chồng hết mực thương yêu của chị. Ngày nhận tin giữ về chồng cũng là ngày chị biết đã mang hình hài đứa con trong dạ. Hôm nay, một cảm giác khó tả, không giống như bao cơn bão khác trong cuộc đời mẹ con chị. Bỗng chị giật mình, đã muộn rồi mà sao Hải đi học vẫn chưa về.
     Hải đạp xe ngược gió dưới cơn mưa nặng hạt. Dừng vội chiếc xe đạp ven đường, Hải chạy một mạch đến ngôi mộ nằm giữa nghĩa trang lạnh ngắt. Hải đứng lặng im, mắt nhìn trân trân vào tấm ảnh đính trên bia đá, người trong ảnh cũng đang nhìn Hải một cách triều mến.
     - Ba ơi, con trai đến thăm nè ba! Ba có biết không, bão lại đến nữa rồi. Năm nay mưa nhiều, mái tôn nhà mình đã có nhiều chỗ dột rồi ba. Mẹ dạo này khó ngủ, hình như mẹ nhớ ... Con thì còn đi học, mà chiếc xe lại hay bị tuộc xích ba à. Có ba ở đây thì hay biết mấy!
     Mắt Hải đỏ hoe, do mưa tấp vào mặt hay Hải đang khóc vì nhớ ba, người mà cậu chưa từng được thấy mặt từ lúc lọt lòng. Ai cũng bảo Hải giống ba nó như đúc. Dưới nấm mộ kia chỉ có hương hồn người đã khuất, ba của Hải đã bị thần biển mang đi biệt tích, mọi người lập nên ngôi mộ gió để an ủi linh hồn người ra đi và cũng là nơi để mẹ con Hải khói hương tưởng niệm.
     Cơn mưa càng nặng hạt, Hải cắm lại mấy cái chân nhang ngã nghiêng theo chiều gió. Cậu đưa tay lau vội nhưng không thể ngăn được nước mưa tuôn xối xả lên tấm ảnh của ba. Cậu đứng bật dậy cởi chiếc áo mưa trên người rồi mặc lên tấm bia đang ướt lạnh. Gió thổi mạnh quất từng cơn vào nghĩa trang mờ đục màu nước. Hải đứng trong mưa, nhìn ngôi mộ ba mà lòng nghe ấm lại. Chắc giờ này ba nó đã không còn lạnh nữa. Hải cuối đầu tạm biệt ba nó như mọi lần vào thăm mộ rồi lặng lẽ ra về dưới màn mưa tầm tã.
     Hải về đến nhà với bộ quần áo ướt sũng, chiếc cặp sách cũng mềm nhũn ra vì nước. Mẹ Hải quên cả mưa, vội lao ra cổng đón lấy đứa con thương yêu pha chút giận dữ.
     - Trời ơi con tôi! Áo mưa con đâu?
     Không đợi Hải trả lời, chị giục con đi thay quần áo rồi vội vã xuống bếp nhóm lửa. Vừa cho củi vào bếp chị vừa mắng vừa thương đứa con bé nhỏ của mình. Chị vừa khóc vừa nói:
     - Con có thấy mưa không Hải? Trời bão, các bạn đã về hồi lâu sao con giờ này mới đến nhà? Mẹ chỉ có mình con, con là nguồn sống của mẹ. Lỡ con có chuyện gì thì mẹ làm sao sống được đây. Làm sao mẹ có thể đi gặp ba con được...
     Câu nói bỏ dỡ nửa chừng quặn thắt tâm can người vợ mất chồng, một mình nuôi con đã mười mấy năm trời. Chị đã thấm thía biết bao đắng cay mất mát. Chị không muốn mất đi thêm bất cứ thứ gì nữa, nhất là Hải, đứa con mà chị đã tự hứa với lòng sẽ thay chồng nuôi con khôn lớn. Chị lại khóc.
     Hải đứng lặng im sau lưng mẹ mà đôi mắt ngấn lệ. Hải thấu hiểu hết những suy nghĩ của mẹ. Đã mười lăm năm kể từ ngày định mệnh ấy, mẹ chỉ có mình Hải để sẻ chia, để an ủi và tự hào. Hải biết hết những niềm vui, nỗi buồn của mẹ. Hôm nay mẹ giận, mẹ hờn vì mẹ thương và lo cho Hải.
     - Con xin lỗi mẹ!
     - Mẹ không cần con xin lỗi. Con có biết là trời đang bão ngoài kia không?
     - Dạ con biết.
     - Con biết! Con biết mà làm như vậy à? Sao giờ này con mới về? Áo mưa của con đâu?
     Chị vừa trách con, vừa hỏi vừa khóc. Hải vòng tay trả lời mẹ mà nước mắt lưng tròng.
     - Dạ con biết lỗi rồi. Con xin lỗi mẹ. Con biết bão đến gần, nên đi học về con ghé nghĩa trang.
     - Trời ơi, mưa bão thế này con đến nghĩa trang làm gì?
     - Dạ.... Con thăm ba.
     Chị giật mình với câu trả lời của con mà nghe tim mình đau nhói. Chị không nói lời nào mà chỉ biết đứng dậy ôm con vào lòng, nước mắt chảy dài như cơn mưa ngoài sân đang trút xuống.
     - Con sợ ba lạnh nên con lấy áo mưa để mặc cho ba rồi mẹ. Ngày con chưa chào đời, trời cũng bão thế này đúng không mẹ! Ngày ấy con đã mất ba vĩnh viễn. Mẹ ơi, con nhớ ba...
     Chị ôm con vào lòng khóc nghẹn, nhìn lên di ảnh chồng mà thầm khấn nguyện. Mong trời biển bình yên, mưa thuận gió hòa. Mong con vượt qua bão giông và khôn lớn nên người. Chị thầm gọi tên anh!
     Ngoài trời mưa đã bắt đầu thưa hạt, tiếng loa truyền thanh phát bản tin chiều, cơn bão đã bất ngờ suy yếu và tan nhanh trên biển, dự báo ngày mai mưa sẽ ngừng, gió nhẹ và nắng sẽ vàng lên rực rỡ.
Bình Minh, 12/9/2021
H.T.N

Các tin khác:

CHÍNH QUYỀN ĐIỆN TỬ








Thông báo

Thống kê truy cập

000012395311

Hôm nay: 170
Hôm qua: 8347
Tháng này: 155858
Tháng trước: 187640
Năm này: 1972564
Năm trước: 2235546