NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Truyện ngắn:

Bài thơ vĩnh hằng

Tác giả: Phan Văn Minh Ngày đăng: 14:08 | 25/07/19 Lượt xem: 463

     Bên chiếc bàn long chân kê sát khung cửa sổ, thi sĩ Vân Du vẫn ngồi im như hóa đá. Chàng đã ngồi như thế suốt bốn mươi chín ngày kể từ đầu mùa hè. Còn bây giờ đang là tiết hạ chí nắng đổ hào quang. Trước mặt chàng là tập giấy trắng tinh của nhà máy Bãi Bằng. Trong tay chàng là cây bút bi Bến Nghé còn mới nguyên, nó hờm sẵn trên mặt giấy như thể sẵn sàng trào ra những dòng chữ siêu linh sẽ được mặc khải như một tia chớp trong cõi thơ mông lung của hồn người nghệ sĩ. Nhưng Vân Du vẫn còn nhìn ra ngoài. Ánh mắt chàng như muốn xuyên thủng những vách ván mục, những bờ tường tróc lở của khu ngoại ô ổ chuột, muốn vút cong lên đâm thấu những mái tôn đang run lật bật trước ngọn gió Lào rồi phóng thẳng lên mây xanh. Ở đó nó sẽ phản xạ và khúc xạ qua các tầng khí quyển, sẽ chui vào cánh của loài hồng hạc. Cuối cùng, nó sẽ đưa chàng đến một động tuyết sơn nào đó với Nàng Thơ.
     Nhưng nhiệt độ trong nhà đang là 39oC. Chỉ có hơi nóng bốc lên tạo nên áp thấp còn ánh mắt người không thể thoát ra mớ hỗn độn của xóm nghèo lao động. Ở đó vẫn đậm đặc thứ mùi của cống rãnh, của phân tiêu nước tiểu và chuồng gia súc. Ở đó tai chàng thi sĩ đôi lúc phải ù đặc vì tiếng tru tréo của người, tiếng cắn xé lẫn nhau của chó và heo. Tất cả những thứ ấy làm cho khuôn mặt chàng trở nên sầu não và lòng chàng càng thêm u uất.
     Sau khi đã viết được cả thảy 999 bài thơ, thi sĩ Vân Du vẫn chưa có được một phút yên lòng. Chàng nhận ra rằng mình chưa được hội ngộ với Nàng Thơ, rằng trong thơ chàng vẫn còn lẫn những đắng cay kiếp người và những niềm vui nhỏ nhoi thế tục. Phải thoát ra tất cả! Phải vất bỏ các giác quan! Và chàng đã quyết định ngồi yên trong tâm thế nhập thiền để chờ đợi Nàng Thơ. Chỉ cần một tín hiệu của Nàng là chàng có thể thực hiện được hoài bão to lớn của mình: Bài thơ thứ 1000, bài thơ của muôn thế kỉ. Sau đó chàng sẽ tìm cách gục chết trên trang bản thảo. Tên tuổi của chàng sẽ mặc nhiên đi tới vĩnh hằng.
     Nhưng bốn mươi chín ngày đã đi qua bên khung cửa này. Tóc chàng đã bạc thêm nhiều sợi mà sứ giả của Nàng Thơ vẫn chừng như mắc kẹt đâu đó giữa vô cùng. Chàng ngao ngán thốt lên: “Hỡi Nàng Thơ! Nàng đang ở nơi đâu giữa vũ trụ vô biên? Dù phải đi đến cuối đất cùng trời ta cũng quyết tìm Nàng”. Từ căn buồng phía sau lưng chợt vọng ra tiếng khóc ốm yếu của hài nhi. Chàng đứng lên và bước về phía ấy. Đứa con gái thứ tư vừa hai tháng tuổi của chàng đang mê man trong cơn sốt. Bên cạnh đó là vợ chàng với giấc ngủ mỏi mệt, cặp vú thiếu sữa vắt ngoài ngực áo. Chàng buồn rầu đi ra cửa, bước qua những đống xác mía đầy ruồi nhặng. Khi đến đầu hẻm, chàng gặp ba đứa con mình đang đùa chơi với một chú heo con. Chàng dừng lại nhìn chúng, lòng xót xa. Nhưng từ trong sâu thẳm khát khao của hồn người nghệ sĩ vẫn vọng lên lời thúc giục: “ Hãy đi đi! Nơi đây không phải cõi thơ của ngươi”. Và chàng lại tiến bước, mắt đắm nhìn vào khoảng trống không trước mặt.
     Một bác xe ôm:
     - Về đâu cậu Hai?
     Một em bé trai:
     - Vé số, vé số chú hử?
     Một nàng son phấn:
     - Đi với em nghe anh Hai!
     Chàng thi sĩ vẫn ngước nhìn trời, môi nhếch cười ngạo nghễ:
     - Không, hãy tránh ra! Nơi đây không phải cõi thơ của ta.
     Chàng ra tới cánh đồng khi trăng rằm vừa lên già con sào. Ánh trăng như khói sương. Lúa chín như hoa vàng. Chàng nghỉ chân bên một bờ kênh thủy lợi. Xế phía bên trên, làng quê lờ mờ in hình đồi núi. Khắp đồng, ếch nhái kêu ran mùa động dục. Chàng thôt lên:
     - Ôi! Ta đã nghe thấy tiếng tơ đồng. Phải chăng kia là núi Bồng Lai? Phải chăng đây là sông Nhược Thủy? Thiện tai, thiện tai! Ta sắp gặp Nàng.
     Và nàng đã đến, từ một túp lều thơ giữa đồng. Nàng vừa cởi bỏ quần áo vừa ngân nga một điệu hò ba lí. Thi sĩ Vân Du vội lăn một vòng xuống mé bờ kênh. Chàng nhìn tấm thân ngà ngọc lõa lồ, hồn muốn ngân lên một dòng thơ thanh khiết mà tâm cứ rạo rực như nước sôi lửa bỏng. Nàng Thơ vấn tóc, vặn mình mấy lượt rồi lội xuống kênh. Nàng kì cọ, bơi sấp rồi lại bơi ngửa. Chàng nín thở, chăm chú dõi theo từng cử động của Nàng. Chàng cảm thấy có cái gì đang dâng lên đầy ứ nơi cổ họng. Đầu óc chàng bắt đầu quay cuồng. Không thể chờ đợi được lâu hơn, chàng bò qua khỏi bờ kênh và nhảy xuống nước. Nàng Thơ nhác thấy, “á” lên một tiếng rồi trườn vào bờ. Nhưng Vân Du đã kịp ôm gọn eo lưng Nàng. Giọng chàng như sấm truyền:
     - Đừng sợ, hỡi Nàng Thơ! Ta là thi sĩ.
     - Buông ra, buông ra, không tôi la làng!
     - Không, em không thể la làng được, bởi em là Nàng Thơ.
     - Ối trời ơi! Ma quỉ! Bớ…
     Vân Du bịt miệng Nàng. Giọng chàng trở nên du dương hơn bao giờ hết:
     - Đừng nói thế! Ta không phải là ma quỉ. Ta là một thi sĩ bất hạnh giữa cuộc đời ô trọc. Đã bao năm tháng ta đi tìm em, bởi ta nguyện sẽ hiến dâng cả trái tim này cho em.
     Rồi thi sĩ đọc thơ trong khi Nàng Thơ ú ớ, nước mắt ứa ra:
     - Ông thả ra để tôi còn về cho heo ăn. Thằng chồng tôi đang say rượu ở nhà. Nó đánh chết…
     Vân Du thoáng ngạc nhiên. Chàng nâng cằm Nàng Thơ nhìn lại cho rõ. Dưới ánh trăng trông khuôn mặt Nàng thật thảm hại. Nhưng dường như đã say thơ, thi sĩ vẫn cứ vừa đọc thơ vừa làm những việc mà một người đàn ông thường làm trong lúc này. Tất cả những cái đó làm cho Nàng Thơ từ ngạc nhiên đến cảm động. Nàng thôi vùng vẫy, thôi kêu gào. Cuối cùng, thi sĩ đã được Nàng Thơ.
     Khi Vân Du tỉnh giấc thì trời sắp sáng. Nàng Thơ đã biến mất. Chàng đâm ra giận mình và sợ đời. Bụng chàng đói cồn cào. Lê bước trở lại con đường cũ, chàng nhận ra đây là cánh đồng ngoại ô thành phố, cách nhà chàng chưa đầy năm cây số. Qua khỏi cánh đồng với đôi chân rã rời, chàng thấy lại cái đống rác khổng lồ mà chiều hôm qua chàng đứng tiểu tiện. Chàng ngồi gục xuống đó, lẩm bẩm một mình:
     - Ôi thời gian, không gian! Ta đã quên tất cả để đến với Nàng. Lẽ nào Nàng chỉ là…
     - Úy trời, cậu Du! Làm gì ngồi đây? Say rượu hả?
     Vân Du ngước lên, nhận ra bác Bảy xích lô cùng xóm. Chàng thều thào:
     - Đói, khát!...
     - Ủa, sao lạ vậy kìa? Để tôi đưa cậu về. Bà xã cậu đang bấn lên ở nhà.
     Ngồi trên xe của bác Bảy, Vân Du vừa nhai bánh mì vừa lắng nghe chuyện nhà mình. Con bé út đã được hàng xóm đưa đi cấp cứu vì sốt xuất huyết. Còn mái tôn nhà chàng vừa bị cơn lốc chiều hôm qua thổi bay một nửa. Chàng xót xa nghĩ đến cuộc hành hương đi tới cõi thơ của mình. Nhai hết mẩu bánh mì, trong đầu chàng chợt lóe lên một quyết định: Phải cứu lấy đứa con út và lợp lại mái nhà.
1994
P.V.M

Các tin khác:

CHÍNH QUYỀN ĐIỆN TỬ








Thông báo

















Thống kê truy cập

00007635241

Hôm nay: 684
Hôm qua: 4290
Tháng này: 213437
Tháng trước: 323206
Năm này: 1293712
Năm trước: 1008487