Hưởng ứng Ngày Gia đình Việt Nam 28/6!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Hổ chúa

Tác giả: Phan Văn Minh Ngày đăng: 16:45 | 02/04/19 Lượt xem: 707

      Một
     Già Lưa lại trở về ngôi miếu cổ khi mặt trời vừa lặn. Già chống gậy run run đầu gối, há hốc đứng sững nhìn cảnh tượng trước mặt. Cả khu Lùm Ngài vừa sáng nay vẫn còn như một chiếc dù khổng lồ xanh biếc giữa vùng trảng cát nay đã nằm xẹp sát đất dưới cặp bánh xích và cái gàu sắt cổ quái của chiếc xe múc Kobelco.
     Lùm Ngài là một cồn đất rộng chừng bốn hecta mọc toàn cây ngái. Không rõ từ bao giờ, nơi đây có truyền thuyết về một Ngài mãng xà khổng lồ đã cứu vớt nhiều người bị trôi giạt trong một trận đại hồng thủy rồi đưa về cồn đất này. Dân các làng trong vùng nhớ ơn lập miếu thờ Ngài. Ngay giữa gian chánh điện đến nay vẫn còn hàng chữ sắc phong của nhà vua: Võ sơn Long xà Thượng đẳng Thần. Ngài thiêng lắm. Người làng vẫn thường truyền tụng về những báo ứng nhãn tiền của Ngài. Từ đó cồn ngái trở thành Lùm Ngài và được bảo vệ nghiêm ngặt bao đời nay, không ai dám đụng đến.
     Nhưng lúc này, hàng trăm thân cây ngái đủ cỡ đã bị quật gãy ngang, bị múc bật cả gốc lẫn rễ nằm vắt chồng đống lên nhau. Già Lưa nhác thấy tay buôn rắn Tám Rư đang lăng xăng quát tháo chỗ này chỗ kia. Có cả hơn một chục người đang giúp y phát dọn hiện trường. Rừng cây đã được thay bằng một rừng âm thanh hỗn độn với tiếng rựa phập vào cành cây, tiếng gầm rú của chiếc Kobelco, và nhất là tiếng rít xé tai của hai chiếc máy cưa mini cầm tay. Đột nhiên, tất cả gần như ngưng bặt cùng một lúc khi cậu tài xế Kobelco tắt máy, nhảy xuống đất:
     - Nghỉ thôi chú Tám ơi! - Cậu ta gọi Tám Rư - Hết ca rồi.
     Tám Rư đang chỉ huy hai tay thợ cưa, quay lại hét:
     - Nghỉ sớm thế? Còn nửa tiếng nữa. Mày múc luôn cái miếu này giùm tao rồi về trước.
     - Thôi, đến giờ thiêng rồi, con sợ lắm! - Cậu tài xế rùn vai.
     - Sợ gì mà sợ? Khi sáng tao đã làm lễ vái Ngài rồi!
     Cậu tài xế ngần ngừ rồi bảo:
     - Thế thì chú đập trước hai góc miếu rồi con mới dám múc.
     Đúng là lúc tờ mờ sáng hôm nay Tám Rư có cúng một mâm xôi gà trước cửa miếu. Y khấn rằng khu rừng này quá rậm rạp mà toàn là cây tạp, bỏ hoang như lâu nay là lãng phí. Y báo với Ngài là y đã được chính quyền cho phép thực hiện dự án cải tạo khu rừng thành một cụm dân cư kiểu mẫu. Nay y xin Ngài thuận cho y được triệt hạ ngôi miếu cũ này để tiện cho việc qui hoạch mặt bằng. Miếu thờ Ngài, y hứa sẽ xây lại một cái tôn nghiêm hơn… Khấn xong y gieo hai đồng xu “xin keo”. Nhưng lần thứ nhất ứng hai đài ngửa, “Ngài cười”. Lần thứ hai lại ứng hai đài sấp, “Ngài giận”. Đến lần thứ ba, Tám Rư điên tiết kẹp sẵn một đồng sấp một đồng ngửa ấn mạnh xuống lòng chiếc đĩa. Một cơn lốc từ đâu bỗng dưng thổi thốc vào làm hai ngọn nến tắt phụt rồi rùng rùng xoáy quanh khu rừng như sóng thần. Tám Rư cho là Ngài đã thuận nên Ngài thăng.
     Khi cậu tài xế trèo lên buồng lái,Tám Rư tay cầm chiếc búa thợ rèn xăm xăm bước đến trước cửa miếu, nhướn người nện một phát thật mạnh lên góc mái bên trái. Sau một tiếng “rắc” lạnh người, cái mái hiên nghiêng về một phía, rung rinh. Già Lưa quơ gậy kêu lên:
     - Tám Rư! Mày…mày không được làm thế!
     Tay buôn rắn ngoái cổ nhìn già Lưa rồi cười khẩy:
     - Cái lão già này! Nhà ông đây chắc?
     Nói xong y xách búa đi về phía góc miếu bên phải. Già Lưa nhào tới ôm chân y. Nhưng cây búa vẫn vung lên. Lại một tiếng “ào” khô khốc, cái mái hiên sập hẳn. Một cây xà gồ lúc lắc rồi rơi xuống ngay đầu Tám Rư nhưng y nghiêng người né được, chỉ có cái đầu gối là bị nện một phát đau thấu xương. Tay buôn rắn quỵ xuống đất, kêu rú lên:
     - Á… Chết tao rồi!
     Già Lưa nằm bên dưới vô sự nhưng cũng giật mình, vội lồm cồm ngồi dậy kéo Tám Rư ra. Cậu tài xế xe múc chạy lại nhưng gã buôn rắn khoát tay:
     - Không sao, không sao đâu! Mày cứ múc đi!
     Cậu tài xế lại nhảy lên xe, đề máy. Chỉ sau vài ba thao tác xoay gàu, ngôi miếu cổ đã đổ sụp. Tất cả cây gỗ, gạch đá đều bị gạt hết ra ngoài chỉ còn trơ lại cái nền miếu tróc lở với nhiều hang hốc lỗ chỗ. Tám Rư bò lại gần bên chiếc xe múc, hai tay ôm đầu gối nhưng giọng vẫn dõng dạc như tướng quân giữa trận tiền:
     - Múc, múc sâu chỗ mấy cái hang đó cho tao! Bọn thằng Thân đâu rồi?
     Như đã hẹn trước, bốn tay thợ cây liền vứt rựa, mang bao tải, vợt lưới và kẹp sắt cán dài chạy đến chực sẵn bên nền miếu. Họ chăm chú dõi theo từng gàu cát sỏi vừa múc lên để thực hiện cuộc vây bắt theo như kế hoạch của Tám Rư. Họ vốn là những tay bắt rắn chuyên nghiệp trong làng. Ban ngày họ vẫn làm đủ mọi công việc nhà nông nhưng mỗi khi đêm xuống, với chiếc đèn soi gắn trên trán và bộ đồ nghề chuyên dụng, họ tản về phía các cánh đồng , bờ sông chân núi, tìm bắt các loài lưỡng cư, bò sát đem về bán cho nhà Tám Rư. Lần này họ được gã buôn rắn giao kèo khá hậu. Còn y tuy mặt mày nhăn nhó vì cái đầu gối đang sưng vù nhưng trong bụng vẫn háo hức về một món hời có thể lên tới cả trăm triệu đồng. Nhưng trước khi thực hiện cuộc vây bắt này, y lại loan tin cho cả làng biết là y chỉ quyết rửa mối thâm thù. Kẻ thù của y là con rắn hổ chúa đã từng cắn chết mẹ y năm xưa. Qua nhiều năm thăm dò nghe ngóng, y biết chắc rằng nó đang lẫn trốn ngay trong ngôi miếu cổ Lùm Ngài này.
    
     Hai
     Già Lưa là một ông lão ăn mày bị thọt chân. Khoảng mười năm trước đột nhiên người ta thấy ông làm khách qua đêm trong mấy căn lều chợ xã cùng với bị gậy và những câu hát u hoài không đầu không cuối về thần rắn Naga . Nhìn vẻ mặt và nước da ngăm đen, có người bảo ông thuộc dân tộc Chăm miệt Nam Trung bộ. Nhưng cũng nhiều người nghĩ ông bị tâm thần. Không ai biết gia cảnh bản quán ông nơi đâu, chỉ thấy mỗi sáng ra ông tập tễnh đi xin quanh vùng, mồm vẫn luôn ê a như niệm chú. Vào cái hôm lễ tế miếu Ngài, già Lưa được dân làng chiêu đãi một bữa no say. Già nằm trước cửa miếu ngủ suốt một ngày đêm.
     Từ đó già Lưa được người làng cho tá túc luôn ở miếu Ngài. Già chẳng làm phiền lụy gì ai. Ngôi miếu có già cũng trở nên ấm áp khói hương, trong ngoài lúc nào cũng tinh tươm sạch sẽ. Nhưng cũng từ đó, đôi khi cao hứng già lại úp mở kể về một bí mật trong ngôi miếu này khiến ai nghe đều sởn óc. Người làng cũng không còn ai dám bén mãng tới Lùm Ngài.
     Vào một buổi chập choạng gió mưa, già Lưa vừa khua gậy về đến cửa miếu liền thấy một vật đen tròn trùi trũi từ trong lừ lừ bò ra. Đó là con rắn hổ chúa. Nó dài cỡ ba sải tay và to như một gốc cau. Theo sau nó là hai con rắn hổ mang khác có bộ da màu lá khô đang nghễnh đầu bạnh mang phun phì phì. Nhưng cả ba con rắn chỉ nhìn ông già trong giây lát rồi bò ra ngoài rừng. Có lẽ do già không có mùi rắn. Già chấp tay nhìn theo, mồm lẩm bẩm:
     - Chào ngài Naga! Ngài thật là lẫm liệt!
     Trong tiếng phì phò phát ra từ miệng rắn, già Lưa nghe rất rõ:
     - Ta là Nago.
     Già Lưa lạnh gáy, không tin vào tai mình. Già không rõ Nago nói được tiếng người hay là mình nghe được tiếng rắn. Và phải chăng những truyền thuyết về rắn thần Naga là có thật? Dù sao từ hôm ấy trong ngôi miếu hoang này một người một rắn đã trở thành đôi bạn tri âm. Nhưng Nago coi bộ ít vất vả hơn ông lão vì chuột chồn trong cánh rừng này lúc nào cũng sẵn. Còn chiếc bị của ông lão sau mỗi ngày hành khất lại càng nhẹ hơn. Đôi khi Nago thương hại tha về tặng cho ông một chú chồn mướp hoặc con vạc cặm ăn đêm.
     Đêm đêm từ trong cái hang sâu hút sau bệ thờ, Nago kể cho ông lão ăn mày từng phần đời oan nghiệt của nó. Có những đoạn già Lưa ngẫm ra thấy nó hao hao đời mình. Khi ngày đến, già lại lẩm nhẩm hát kể từng câu, thay cho những khúc u hoài về thần rắn Naga trên những nẻo đường khất thực.
    
     Ba
     Vợ chồng rắn hổ chúa Nagon và Nagi sinh được bốn con. Họ sống bình yên và hạnh phúc trong một cánh rừng nguyên sinh. Đêm đêm, tiếng gáy của họ khiến các loài thú dữ phải lảng xa.
     Một ngày cánh rừng bị loài người phát quang và đốt trụi. Chỉ có hai thành viên trong gia đình họ thoát chết là rắn mẹ Nagi và rắn con Nago.
     Mẹ con Nagi ẩn náu trong một cái hang chuột bên bờ sông hoang vắng. Kí ức về trận cháy rừng vẫn luôn làm họ hoảng loạn mỗi khi nhìn thấy một ánh lửa lóe lên trong bóng tối bụi bờ. Vào một đêm mưa, bờ đất bị sạt lở và trôi tuột xuống dòng nước siết do khúc sông này đã bị bán ngầm cho một bọn cát tặc.
     Hai mẹ con hổ chúa vừa lóp ngóp bơi được vào bờ liền bị những ánh đèn soi chiếu thẳng vào mắt. Cả hai bị kẹp cổ và bị tống vào bao tải.
     Tờ mờ sáng hôm sau mẹ con Nago bị bán cho một nhà buôn rắn. Họ bị nhốt trong lồng sắt. Chung quanh là những chiếc lồng khác với vô số những con rắn cạp nong, rắn hổ mang, rắn rồng, rắn lãi…
     Nhà chủ sắp có khách quí. Đó là đoàn thông gia nhà trai đến thăm nhà. Họ là một đại gia đầy quyền lực trên thành phố. Nhà gái định đãi khách bằng đặc sản thịt rắn hổ chúa bảy món với rượu cửu xà. Đêm hôm đó có người ra chòi rắn mở lồng chộp lấy rắn mẹ Nagi. Nhân cơ hội đó Nago thoát được.
     Trong nhà có bà cụ bị bại liệt lâu ngày, thịt da bị ghẻ lở bốc mùi khó chịu nên bà bị di dời ra chòi rắn phía sau vườn. Cô cháu nội hằng ngày mang cơm nước cho bà nhưng nay bận ra mắt nhà trai nên bà bị bỏ quên từ ba hôm trước.
     Khi Nago trườn lên cơ thể bà già thì thấy kiến đã bu đầy. Nó bò về phía ngôi nhà lớn định tìm người nào có mùi rắn sẽ mổ một phát đầy nọc độc để trả thù cho mẹ. Nhưng các phòng ngủ đều kín cửa. Nó bò quanh ra phía đầu hồi thì thấy một khung cửa sổ còn khép hờ. Nó leo lên giàn hoa giấy rồi trườn vào phòng khách.
    Trên chiếc tủ buýp phê kê sát tường có một bình thủy tinh lớn, trong đó có cả thảy chín con rắn đủ loại nằm khoanh tròn , ngập trong rượu mạnh đã ngã màu đỏ thẫm. Nago nhìn kĩ vẫn không thấy mẹ . Nó lại trườn ra và bò xuống nhà bếp. Nó ngửi thấy mùi rắn khắp nơi nhưng chỉ tìm được cái đầu cùng một đoạn xương sống của mẹ nó bỏ trong chiếc thau nhựa. Nó tha hài cốt của mẹ ra ngoài vườn rồi bò mãi , bò mãi trong đêm…
     Nago gặp một ngôi miếu cũ trong khu rừng ngái. Khi nó bò vào lũ chuột chạy nháo nhác. Nó tìm thấy một cái hang chuột cống dưới bệ thờ và liền tha hài cốt của mẹ vào mai táng trong đáy hang.
     Ngày hôm sau có tiếng khóc gào thảm thiết từ phía ngôi nhà của người buôn rắn. Tin đồn cũng từ đó loan ra: mẹ của tay buôn rắn bị rắn hổ chúa cắn chết. Nhà họ buộc lòng phải tung tin này hơn là để thiên hạ nguyền rủa về tội bỏ mẹ mình chết đói. Nhưng cái lễ thăm nhà của đại gia bên đàng trai đã bị dời lui vô thời hạn. Tay buôn rắn lồng lộn tuyên bố bằng mọi giá sẽ trả mối hận này.
     Đã hơn mười năm trôi qua, trong hàng vạn con rắn đủ loại đã bị nhốt vào trong các lồng sắt nhà buôn rắn trước khi bị chặt đầu lột da trong các nhà hàng quán nhậu, chưa có một con nào thuộc dòng rắn hổ chúa. Trong khi đó ở lùm Ngài, Nago vẫn âm thầm lớn lên cùng những anh em đồng loại. Họ hàng nhà chuột quanh vùng từ đó đã bớt tàn hại trên các cánh đồng. Và những câu hát của già Lư cũng làm cho những tay bắt rắn hằng đêm phải lảng xa. Ngôi miếu cổ đã thiêng lại càng thiêng hơn.

     Bốn
     Nhưng nay thời cơ đã đến với Tám Rư.
     Sau vài ba gàu đất múc lên, mấy tay bắt rắn đã phát hiện ra hai con rắn hổ mang và một số rắn cạp nong nhỏ hơn. Chúng vừa trồi lên mặt đất đã cuống cuồng bỏ chạy nhưng không thoát khỏi những chiếc kìm sắt và lưới vợt. Những người thợ cây chống rựa bu quanh, reo hò ầm ĩ. Nhưng vẫn chưa thấy con hổ chúa. Tám Rư lại gào lên:
     - Múc, múc nữa! Nó còn ở dưới đó!
     Chiếc Kobelco gầm to hơn. Cái gàu thép cạo xuống dưới nền móng chân tường nghe rin rít đến nhức xương. Già Lưa ngồi thu lu lo lắng dõi theo từng gàu đất. Già lại ư ử hát. Tiếng hát nhỏ yếu và thê lương như tiếng rên của con thú hoang vừa bị thương: “Ơ…Nagon Nagi Nago…! Đang sống bình yên trong cánh rừng nguyên sinh…”.
     Trong ánh ngày xâm xẩm, già Lưa chợt nhác thấy một vệt đen dài đang loay hoay trườn qua những gốc ngái cổ thụ vừa bật rễ phía bờ sau nền miếu. Già liền xoay lưng lại rồi lăn vòng ra phía trước sân, đạp chân đạp tay, mắt trợn trừng, mồm ú ớ những tiếng kêu huyền bí:
     - Ơ…Ta là Nago ..ô ô ồ… Ta sẽ trả thù cho mẹ Nagi…i i ì…
     Cả đám thợ trông thấy xanh mặt, nghĩ là ông già bị ma nhập. Nhiều người bỏ chạy. Cậu tài xế cũng tắt máy nhảy khỏi xe, đi thụt lùi về phía cửa rừng. Gã buôn rắn quát mấy tay đàn em:
     - Tụi bay đứng đó làm gì? Tìm, tìm cho ra con hổ chúa!
     Nhưng lúc này trời đã tối hẳn. Sau tiếng gào của Tám Lư, cả khu lùm Ngài lại trở nên lặng ngắt. Bọn thằng Thân nhìn nhau rùng mình rồi cũng ra về. Trong khi đó Nago đã bò ra khỏi bìa rừng, lướt qua trảng cát mênh mông trong bóng đêm rồi hướng về phía dãy núi xa, miệng vẫn ngậm chặt mấy khúc xương khô của mẹ Nagi.
     Tiếng hát của già Lưa lại văng vẳng đường làng: “Ơ… Ngài Naga vĩ đại! Hãy che chở cho Nago…ồ ô ô… con cháu của Ngài! Hãy che chở cho những cánh rừng và những dòng sông. Ờ ơ ơ…!
P.V.M

Các tin khác:

CHÍNH QUYỀN ĐIỆN TỬ








Thông báo
















Thống kê truy cập

00007075351

Hôm nay: 2434
Hôm qua: 2869
Tháng này: 157968
Tháng trước: 178175
Năm này: 733821
Năm trước: 1008487