HƯỞNG ỨNG NGÀY QUỐC TẾ HẠNH PHÚC 20 THÁNG 3!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Truyện ngắn: Cướp

Tác giả: Đoàn Thị Hương Huệ Ngày đăng: 10:41 | 25/12/18 Lượt xem: 362

     Hắn vừa về đến nhà, căn nhà nhỏ xíu nằm giữa xóm Rác. Người ta gọi là xóm Rác, vì cạnh khu hắn đang ở có một bãi rác thật lớn nằm gần kề bờ biển.Cái nắng hanh khô của những ngày cuối năm thốc thẳng vào cửa nhà. Trưa, mùi ẩm mốc, hăng hắc bốc lên nồng cả mũi. Căn nhà của hắn tuy nhỏ, chật chội, nhưng vợ hắn vốn sống ngăn nắp, nên cái giường, cái bếp luôn gọn gàng sạch sẽ. Hằng ngày vợ hắn mang về mớ bao nilong, mớ lon phế liệu, thị vẫn sắp xếp gọn gàng, cái nào ra cái đấy. Nên trông ra ngôi nhà hắn cũng ngăn nắp.
     Thấy hắn về, Thị tất tả đi lấy hai gói mì ra nấu. Hắn gằng giọng:
     - Lại mì gói, răng không nấu cơm?
     Thị chẳng quan tâm tới câu hỏi của hắn, cất giọng:
     - Tết nhứt đến nơi rồi, tôi không chịu mãi thế này được.
     Hắn giận dữ quát lên:
     - Không chịu cũng phải chịu? Không lẻ bảo tui đi cướp.
     Nghe hắn nói đi cướp, mắt Thị long lên, Thị cũng lớn tiếng cãi lại:
     - Cướp, đúng rồi, sao mình không đi cướp?
     Thấy thị to tiếng, hắn bỗng dưng im lặng. Châm thuốc, ngồi trên chiếc ghế gỗ ọp ẹp đã xiêu vẹo.Tựa lưng vào tường, mặt ngửa lên nhìn trần nhà, hắn phì phèo nhả khói. Căn nhà chật, nên khi thị nghe mùi khói thuốc ho sặc sụa. Nhìn lại căn nhà của hắn, ánh nắng hắt qua từ mấy lỗ thủng trên mái tôn, thấy rõ từng hạt bụi li ti nhảy nhót khắp nhà. Ở góc bếp, chỉ mấy cái son treo chỏng chơ.Nhìn kỹ, căn nhà của hắn chẳng có gì đáng giá. Hắn quay sang nhìn thị, Thị ngồi thẩn thờ chỗ bên bếp lửa, với nồi nước đang sôi sùng sục, mắt thị nhìn xa xăm. Hắn muốn nhắc thị là nước đã sôi, nhưng thấy thị mãi suy nghĩ nên hắn lại thôi. Hắn nhìn thị, người đàn bà to con, ít học, giọng nói thì oang oang, sang sảng và khô khốc. Thị chưa từng chịu thua ai cái gì. Những cuộc tranh giành từng cái vỏ lon bia, vỏ chai nước suối, bao giờ thị cũng thắng. Nhưng thị lại hay nhường nhịn cho mấy cụ già yếu ớt và mấy đứa trẻ mồ côi. Có lẻ cái tâm thị vẫn hiền lành và lương thiện.
     Hắn quen thị trong một lần thất thểu ẳm con đi xin sữa. Vợ hắn vì không chịu nỗi cảnh nghèo khổ nên đã ôm hết những gì có được bỏ đi.Giữa trưa, nhìn con hắn khóc ngằn ngặt, hắn thì không một xu dính túi, người đàn bà sống bằng nghề nhặt rác như Thị, đã mót hết những đồng tiền có được trong túi chiếc áo sẩm màu nhàu nhĩ ra mua cho con hắn lon sữa. Rồi thị ẳm con hắn cưng nựng, con bé ngủ ngon lành trong tay thị. Chẳng biết sau đó hắn đã nói gì, rồi phải duyên nhau thị về ở luôn với bố con hắn.
     Hắn xì xụp húp bát mì, Thị nhìn hắn rồi cất giọng oang oang:
     - Nãy chê mì gói, răng chừ ăn dữ rứa, đói à. Sáng chừ ăn chi chưa?
     - Ăn chi, lòng dạ mô mà ăn với chả uống.
     Thị đẩy luôn tô mì của thị lại cho hắn:
     - Rứa thì ăn luôn tô này đi, rồi em nói nghe này.
     Giọng thị bỗng nhiên dịu lại, ngọt ngào. Hắn thì vẫn sẵn giọng:
     - Nói trớt cho rồi, rào trước đón sau gì?
     Mắt thị sáng lên:
     - Hay mình thừa lúc vợ chồng bà ta đi làm, có mỗi bà già giúp việc ở nhà, tui với mình đến cướp.
     Hắn buông đũa, mắt trợn lên sòng sọc:
     - Điên hử, tự nhiên xúi tui đi cướp...
     Thị cũng không vừa, quát lại hắn:
     - Ừ, điên đấy.
     Thị ngúng nguẩy bỏ ra ngoài, hắn cảm thấy hối hận vì đã lớn tiếng với thị. Dẫu sao thì thị cũng rất thương bố con hắn mới ở cùng hắn mấy năm nay. Thị cũng gái lớn lên đã chồng con gì đâu. Chỉ là thị nghèo, nghèo như hắn.Mà cũng tại hắn nghèo mới đến nông nỗi như hôm nay.Trong đầu hắn, ngổn ngang những toan tính. Và như chợt nhớ ra điều gì, hắn với tay lấy vội cái mũ bảo hiểm cũ rích đội lên đầu, nhảy lên chiếc cub cà tàng phóng đi, để lại cả một bầu không khí khói bụi phía sau.
*************
     Buổi trưa của những ngày giáp tết, Thị trấn đã bừng lên những sắc hoa xuân rực rỡ. Khắp các con đường người ta bày bán đầy những hoa cúc, hoa lan, hoa thược dược… Hắn chạy xe vòng quanh thị trấn đến mấy vòng rồi mới đến trước ngôi nhà đó.Ngôi nhà to nhất, đẹp nhất của khu chợ thị trấn. Ngôi nhà ba tầng khang trang, đồ sộ và quyền lực với cánh cổng sắt lúc nào cũng đóng im ỉm. Hắn ngồi ở quán nước của bà già bên hàng Osaka phía đối diện ngôi nhà. Đã hai tuần nay, trưa nào hắn cũng đến đó, chỉ để uống nước và mắt không thôi hướng về phía ngôi nhà cao kia. Dù ngồi bên này, hắn vẫn nghe rõ mồn một tiếng mấy con chó gầm gừ trong nhà. Thỉnh thoáng, hắn lại nhún vai sợ hãi. Bà già hàng nước thấy thái độ lạ lẫm của hắn, như đoán ra hắn đang có một âm mưu gì với căn nhà bên kia, bà cất giọng hỏi:
     - Cậu quen với nhà bên đấy à?
     Hắn giật mình:
     - À dạ,….Không quen. Ờ mà không phải.Quen chớ, nhưng giờ người ta giàu, tôi lấm lem bùn đất thế này, ai thèm ngó ngàng tới tôi.
     - Thời buổi này mà cậu, đồng tiền nối liền khúc ruột. Mình nghèo quá cũng mất hết bà con cậu ạ. Hắn chẳng buồn trả lời bà cụ, mắt vẫn hướng về phía bên kia đường.
     Bất chợt, hắn hỏi bà cụ:
     - Nhà này ban ngày đi làm hết hả bà già?
     - Ông chủ nhà này làm giám đốc công ty gì đó, bà vợ thì trẻ, nhỏ hơn ổng gần hai chục tuổi, mà nghe đâu cô ta có chồng, nhưng nghèo quá, cô ta bỏ chồng theo ông già này. Đàn bà bây giờ họ cũng ham giàu luôn chú ơi, bỏ chồng bỏ con.
     Hắn cắt ngang lời bà cụ:
     - Cô ta không có con cái gì hả cụ:
     - Ở với ông này thì chưa có con, nhưng ông này già rồi, con cái gì nữa. Bỏ theo ông này đã ba bốn năm nay, nghe đâu mấy tuần trước cô ta mang con gái về đây. Nhưng gã chồng cô ta không ưa con bé.
     Bà cụ cũng vô tư kể cho hắn nghe chuyện người, chuyện đời, bà quên mất thái độ của hắn từ nãy giờ vẫn săm soi ngôi nhà kia. Hắn còn hỏi:
     - Thường ông chủ nhà này mấy giờ về hả cụ.
     Lần này, bà cụ nhìn hắn từ đầu đến chân, ánh mắt lộ vẻ hồ nghi.Hắn như thấy thái độ khang khác của bà cụ nên không hỏi gì thêm. Hắn móc túi ra mấy đồng bạc lẻ nhàu nhĩ, trả tiền nước cho bà cụ rồi tiến về phía cánh cửa sắt, thò đầu vào để nhìn kỹ ngồi nhà, sau cánh cửa sắt là cả một khoảng sân rộng, trồng đầy hoa, bên trong là ngôi nhà ba tầng khang trang có gara đủ để cho vài chiếc ô tô. Ngôi nhà sang trọng, tiện nghi. Hắn chợt nghĩ tới nhà hắn, căn nhà không bằng cái chòi vịt ngoài đồng.Hắn chợt thấy chạnh lòng.Nghèo quá mà.Hắn chợt nghĩ, đời hẳn có bất công, người sao giàu thế, người sao lại nghèo mạt hạn như hắn. Mà có phải hắn lười biếng chảy thây ra đâu, Từ tờ mờ sáng hắn đã có mặt ở bến xe, có khi lại đứng ở ngã tư chờ khách, đến tối mịt mới về. Còn vợ hắn bây giờ, cũng siêng năng, chăm làm,nhưng sao hắn vẫn nghèo.Mà cũng vì nghèo quá nên mới đến nông nổi thế này.Hắn chợt nhớ lời thị lúc nãy." hay là mình đến cướp".
     Cướp sao? Hắn chợt rùng mình, trong đầu hình dung ra cảnh hắn lao ra từ trong nhà này, phía sau là đàn chó đang gầm gừ hung dữ, hay phía trước là mấy anh công an đang chờ sẵn để tặng cho hắn cái còng số 8. Hắn bất giác đưa tay lên dụi mắt, chợt rùng mình khi nghĩ đến với kiểu có chức có quyền như gã chủ nhà, hắn có thể ngồi tù đến vài năm, còn vợ hắn chắc sẽ khóc bù lu bù loa. Nhưng hắn thương vợ, hắn thở dài rồi ra nổ máy phóng xe về.
********************
      Thị ngồi tiu nghỉu nơi góc giường, với mớ tóc rối bù mấy ngày không buồn chải, đôi mắt ươn ướt vần hướng về xa xăm vô định. Hắn thấy thương thị.Có lẻ cuộc đời hắn chưa làm cho Thị vui ngày nào.Hắn chợt nghĩ, hay là liều một phen "đi cướp". Nghĩ là làm, hắn bật dậy, nắm lấy tay thị kéo đi:
     - Tôi quyết rồi. Có đi với tôi không?
     Đang giọt ngắn giọt dài, ánh mắt thị ánh lên rạng rỡ.Thị nghe hắn nói thế mừng quýnh, gạt nước mắt. Khoác vội cái áo cũ, vơ lấy cái nón bảo hiểm cũ rích rồi nhảy tót lên ngồi sau xe, ôm eo hắn phóng đi.
**********************
     Bà hàng nước vẫn ngồi bên kia đường của căn nhà. Nhưng lần này hắn chở thị đến, không uống nước, cũng không để xe ngay quán bà cụ. Thị đứng ngay trước cổng nhà.Còn hắn thì cứ đi qua đi lại cũng khá lâu, lấy hết bình tĩnh, hắn bảo thị:
     - Đứng yên đây, tôi vào loáng cái là ra ngay, chuẩn bị tinh thần cho chắc vào.
     Thị gật đầu lia lịa xúi hắn đi nhanh. Hắn trèo rào rồi nhảy tót vào bên trong, thị đứng ngoài mà run như cầy sấy. Hắn vào trong nhà được chừng mươi phút thì vợ chồng chủ nhà cũng vừa về tới. Thị lấy tay kéo chiếc mũ bảo hiểm xuống sát mặt, gã chủ nhà liếc qua thị rồi mở khóa vào nhà.Mặt thị biến sắc trắng. Hắn cũng từ trong nhà lao ra, tay vẫn ôm khư khư thứ mà hắn vừa mới cướp được. Tiếng bà chủ nhà quát tháo:
     - Các người dám đến đây cướp sao?
     Gã chủ nhà vẫn không lên tiếng, hắn khư khư ôm lấy báu vật của mình. Thị thấy thế vội chạy lại. Trong tay hắn con bé đang nhoẻn miệng cười. Nhìn thấy thị, con bé vội reo lên sung sướng
     - A... mẹ, mẹ ơi, Su nhớ mẹ lắm, mẹ đón Su về đi.
     Thị ôm lấy con bé, siết chặt như sợ ai cướp đi con bé của thị. Con bé cũng ôm lấy cổ thị không buông. Thị vuốt tóc vỗ về con bé:
     - Mẹ đây, có mẹ của Su đây, mẹ không cho ai bắt Su đi nữa.
     Bà chủ nhà lao đến giật con bé trên tay thị:
     - Ai cho cô ẳm con con tôi hả?
     Thị cố giữ con bé, con bé thấy mẹ khóc toáng lên sợ hãi.
     Bà hàng nước cũng hớt hãi chạy sang
     - Hóa ra cậu là bố con bé à, thế mà tôi cứ tưởng trộm nên báo ông chủ nhà, xin lỗi cậu.
     Gã chủ nhà nhìn thấy vợ đang gào lên, còn người đàn bà cục mịch ấy đang ôm con vợ hắn, con bé đang nằm yên bình trong tay thị, chừng như nó nhớ thị lắm. Gã nhẹ nhàng quay sang vợ:
     - Em để con bé về với bố đi, nó ở đây cũng chẳng vui vẻ gì, có khi lại làm hại con bé. Khi nào nhớ anh đưa em sang thăm.
     Con bé được về với thị mừng quýnh, nó ôm lấy thị không chịu buông. Hắn cười mãn nguyện, nổ máy chiếc xe cà tàng. Thị cởi áo mình khoát cho con rồi ôm gọn con bé ngồi lên sau lưng hắn hướng về phía biển, nơi có ngôi nhà nhỏ đang chờ cuộc đoàn viên. Trong tay thị, con bé đang bi bô đủ thứ chuyện, thị ôm con bé, như ôm báu vật cả cuộc đời thị. Thị đang nghĩ đến đêm giao thừa được cùng hắn ôm con bé trong vòng tay và đón mừng năm mới. Với Thị đó mới là hạnh phúc.
Đ.T.H.H

Các tin khác:

CHÍNH QUYỀN ĐIỆN TỬ








Thông báo
















Thống kê truy cập

00006638542

Hôm nay: 9
Hôm qua: 1578
Tháng này: 123865
Tháng trước: 84763
Năm này: 297013
Năm trước: 1008487
Số người đang Online: 29