NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Mùa biển động

Tác giả: Hoàng Thiên Nhơn Ngày đăng: 11:20 | 11/05/18 Lượt xem: 785

Gió mùa đông bắc tràn về, cành xoan trơ trụi lá khoe những nhánh xương khô trong tiết trời chớm đông. Lất phất mưa bụi bay hòa vào cái rét nhè nhẹ của miền trung, bầu trời xam xám màu tro hạ dần xuống gần hơn với mặt biển, khuấy tung lên những bụi trắng xóa của từng đợt sóng xô bờ. Biển gầm gừ, dọa thét, gồng lên nét giận giữ, mùa biển động lại về.

Ảnh minh họa
      Phía cuối con hẻm sâu, heo hút lá khô bay, một mái nhà nho nhỏ của chị Ba mà mọi người quen gọi là người đàn bà của biển. Không biết cái tên gọi đó có từ bao giờ, chị cũng không phản đối hay tự hào gì với cái biệt danh này song chị cũng không phản ứng gì. Gọi lâu thành quen nên cũng không ai còn thắc mắc hay nhớ đến nguồn gốc của nó. Kỳ lạ thay, chị không làm nghề biển, chị cũng không có chồng làm biển, có chăng thì chị là người đàn bà sống ở vùng quê biển như bao người phụ nữ khác. Chị sinh ra và lớn lên tại nơi đầy cát, nắng và gió, thấm đẫm vị mặn mà của biển. Nước da ngăm ngăm đặc trưng của người con làng biển, ăn nói thật thà nguyên vẹn giọng biển ngọt lịm không lẫn vào đâu được. Có lẽ thế, cái tên chị Ba, người đàn bà của biển mà mọi người hay gọi đã ra đời.
     Ở nơi mà giữa trưa gà con phải mang dép này thì ai ai cũng đã từng trải qua biết bao mồ hôi mới có được thành quả của lao động. Giữa cái nắng, cái gió và sự khắc nghiệt của thiên nhiên ven biển miền trung đã làm cho con người chai sạn đi, chịu đựng hơn và cũng mạnh mẽ hơn. Chị cũng không ngoại lệ, bon chen chăm lo cuộc sống và nuôi đứa con đối với một người đàn bà đơn thân đã là một cố gắng lớn. Nhiều người khâm phục chị, khen chị giỏi chịu đựng và nghị lực lắm, người đàn bà của biển.
     Mỗi chiều tà, dù mưa hay nắng, kể cả trời đang có bão, trên bãi biển này luôn gắn với hình ảnh quen thuộc của chị. Người đàn bà cứ ra ngồi như hóng gió, mắt buồn xa xăm nhìn về vô định nơi đường chân trời xa tít tắp. Có người còn nói chị hâm hâm, vì đôi lúc chị mỉm cười mãn nguyện, đôi lúc chị lại thở dài vẻ bí hiểm sầu thương. Cũng vì đã bao năm nay rồi chị vẫn thế nên mọi người không còn ai để ý đến chị nữa, mặc kệ. Hôm nào bãi biển thiếu bóng chị thì chắc hôm đó chị bị ốm mà không thể ngồi dậy được. Có người lại hỏi, chị Ba không khỏe à? Chị chỉ cười và trả lời cụt ngủn: Mệt!
     Ngày trước, chị như bao người con gái giỏi dang của vùng quê biển này. Đôi mắt sáng ngời tương lai, đôi mày cong, bờ môi mọng mà mọi chàng ngư phủ thèm ước. Nhưng chiến tranh cướp mất người thân của chị, chỉ còn lại cha già và đứa em trai thơ dại. Nhiều đám trai làng nhòm ngó chị, nhiều người theo đuổi mà chị chỉ cười và không gật đầu với một ai. Nhiều người lại xì xầm, chắc nó không là con gái, chắc nó bị mắc căn gì đó và nhiều lời đồn không tế nhị khác về chị. Chị không phản ứng gì, chị chăm lo cho cha già, lo cho đứa em lập thành gia đình trọn vẹn. Còn chị, có lẽ bãi biển chiều tà là bạn, là tình yêu, là lẽ sống và chị vượt qua tuổi xuân một cách âm thầm, lặng lẽ.
     Một ngày cuối đông, gió mùa đông bắc thổi mạnh, cát biển bay rát da rát thịt, mưa dày như xe sợi, rét căm căm đổ xuống xóm nghèo, người cha thân thương của chị đã ra đi về cõi ngàn thu. Những ngày trước đó, dường như biết trước số trời hay sao mà cụ ông lại kể với mấy ông bạn già về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Cụ còn nhắc đến một người mà không còn ai nhớ rõ tên, với cụ đó là thằng Sáu xóm trên. À, thằng Sáu, mọi người nhớ lại người con làng biển năm ấy, nó đi đánh lưới nhưng rồi biệt vô âm tín, không thấy về.
     Cụ kể:
     - Thằng Sáu. Cái thằng thật là…
     Cụ chép miệng, như thương hại, như tiếc nuối. Mắt cụ nhìn ra xa xa về phía biển rồi lại kể một cách chậm rãi xen lẫn nửa vui nửa nghẹn.
     Anh tên là Sáu, cách gọi thân thương theo thứ tự con sinh ra trong gia đình nhiều con, đây cũng là một cách gọi tên con ở vùng quê biển. Một chàng trai dáng người nhỏ con nhưng nhanh nhẹn. Mái tóc xoăn tít vàng khè màu nắng, hàm răng trắng chừa ra một chiếc răng khểnh lúc nào cũng mũm mĩm nụ cười trên bờ môi rám mùi thuốc lá phơi khô. Thứ thuốc lá tự trồng trong vườn mà cát tung bốn phía, cả cỏ cũng không mọc nỗi, mỗi khi đốt lên khói xám mùi khét lẹt. Nhưng nó là bạn, là tri kỷ của những người đàn ông đi biển, nên anh cũng không phải là ngoại lệ.
     Ngày trước, trong đám trai làng trạc tuổi chị, dường như ai cũng để ý thầm thương trộm nhớ chị, nhiều người còn muốn dạm hỏi để lấy chị làm vợ. Mỗi tối, đám trai gái trong làng thường kéo nhau ra biển ngắm trăng, thú vui tao nhã của những chàng trai cô gái làng biển. Không ít cặp nam nữ đã nên duyên vợ chồng từ những buổi hẹn hò chung vui như thế này. Chắc thần biển đã chứng kiến được tình yêu và ban hạnh phúc đến cho họ. Còn anh, chỉ riêng anh thì không, anh không làm gì để tỏ ra là anh yêu chị, anh không nói lời hoa mỹ, không trêu chọc chị những câu yêu thương nặng mùi của biển. Không dám ngồi gần hay thẹn thùng cầm tay chị khi ông trăng chui vào đám mây như hẹn ước. Có chăng anh chỉ dám len lén nhìn chị dưới ánh trăng mơ hồ của biển. Với anh, chị đẹp như nàng nguyệt trên cung trăng những đêm rằm thơ mộng. Từ cái đêm trăng mờ mờ năm ngoái, cũng dịp ra biển chơi chung thế này, chị đùa nghịch cùng đám bạn gái, rồi không biết vô tình hay cố ý mà vấp chân xuống hố người ta đào hang còng gió để lại, chị ngã đè lên người anh. Chị thẹn thùng, lí nhí vài câu gì đó mà chắc không ai nghe rõ rồi chạy mất hút. Anh thì đứng dậy mà không dám phủi những hạt cát cố bám chặt lấy quanh mình, xem nó như một kỷ niệm. Chị lạc vào hồn anh từ khi nào không biết, chắc anh đã yêu chị từ đó.
     Ngày ngày, lúc rỗi anh lại len lén đến dạo quanh khóm rừng dương liễu gần nhà chị. Hôm thì ít củi khô, hôm thì vài cành dương liễu bị sâu đục thân bẻ gãy xuống mà cành lá thì xanh rì tỏ rõ sự lì lợm của loài cây vùng gió lào cát cháy. Anh đều mang vào cho chị. Chị phụng phịu!
     - Ai cần.
     - Ai nhờ.
     - Mang về mà nấu.
     Cái giọng vừa như bất cần vừa như hờn hờn thèn thẹn. Nói rồi chị lủi thủi vào trong nhà, để lại anh một mình cùng câu nói với theo như năn nỉ.
     - Nhà thiếu chi, để đó đi cũng được mà!
     Anh nhìn quanh xem thử có việc nặng nhọc nào anh có thể làm giúp chị được không. Rồi không cần đợi chị nhờ, anh tự nguyện làm tất tần tật, rồi cũng không cần đợi chị nói cám ơn hay pha nước mời trà gì. Anh lại mỉm cười, nhìn vào trong nhà không thấy chị, anh nói vọng vào rồi ra về với vẻ mặt hớn hở.
     - Xong rồi đó, tui về hỷ.
     Rồi cứ thế, cứ thế, anh cứ đến, làm những việc anh cho là có thể và rồi lại về. Đôi lúc anh cũng tự hỏi. Có phải anh đã yêu chị? Rồi anh lại mỉm cười, chiếc răng khểnh lại khoe ra chúm chím vẻ hài lòng, mắt anh rực sáng.
    Còn chị, cái đêm trăng mờ mờ vấp phải hang còng gió ấy là một đêm không tài nào ngủ được. Lần đầu tiên trong đời chị ôm chầm lấy một người đàn ông mà không phải là người cha đáng kính của mình. Đôi ngực căng phồng của độ tuổi đang thì con gái mơn mởn đã kịp áp sát vào người thanh niên một cách không thể còn ép chặt hơn được nữa. Trong phút chập chờn nhanh hơn một phần của giây đồng hồ ấy có phải đôi môi của chị đã chạm phải môi anh hay không mà đêm về thấy đau đau, có lẽ đã sưng và mọng chút máu hồng hồng gần chót lưỡi. Mỗi khi nhớ đến cái đêm vừa vui vừa thẹn ấy chị nghe như có một dòng điện chạy khắp người, con tim chị rung lên, một cảm giác khó tả.
    Anh chưa từng ngỏ lời với chị, chị cũng chưa bao giờ dám nghĩ sẽ thuộc về anh. Nhưng họ vẫn dành cho nhau nhiều cử chỉ nhẹ nhàng mà đằm thắm. Ai cũng ghép, hai đứa nó được đó, cưới nhau đi cho xóm mình cùng vui nha. Ai nói cứ nói, ai ghép cứ ghép, chị chỉ cười.
     - Tui mà ai thương.
    Chị lại chăm băm vào trách nhiệm làm chị thay mẹ cho em, lại lo cho cha già đã chịu nhiều mưa nắng. Đã mấy mùa mưa gội sạch miền đất cát trắng khô cằn này, chị và anh vẫn vậy. Có lẽ họ yêu nhau nhưng chỉ vì nghịch cảnh.
    Một ngày như bao ngày khác, biển được mùa cá trích. Bao thanh niên trai tráng trong xóm đều thi nhau bơi những chiếc thúng chai ra biển, đánh lưới đón đàn cá vào mùa. Gà gáy sáng, trời còn mờ sương, chị nghe bài hát Thư tình người lính biển từ cái giọng huýt sáo của anh đi ngang đầu ngỏ. Bài hát quen thuộc, bài hát mà không rạng sáng nào chị không chờ để nghe dù chỉ thoảng qua một câu Biển một bên và em một bên. Đối với chị thế là đủ.
     Nhưng chị có ngờ đâu đó là câu huýt sáo cuối cùng của anh mà chị được nghe. Chiều về, biển bỗng dưng chuyển động mạnh, sóng gió mịt mùng, bầu trời kéo xuống gần như nuốt trọn lấy biển, vị thần biển đang nổi cơn thịnh nộ. Lần lược thanh niên trai tráng trong xóm đã về mà cái thúng chai bé tẹo cu cũ của anh vẫn chưa thấy trên bãi cát quen thuộc. Mọi người hỏi nhau.
     - Thằng Sáu vào chưa?
     - Ai thấy hắn không?
     - Sáng ni đánh lưới tui còn thấy hắn bên mà, cá còn nhiều hơn tui.
     - Không thấy.
    - Tui dô cuối cùng đây, còn ai ngoài biển đâu.
    Trời cuối chiều, mặt biển trở lại lặng như tờ. Mọi người trong xóm kéo hết nhau ra biển. Tậng chân trời, chỉ còn vài con chim biển vu vơ không thèm kiếm mồi và cũng chuẩn bị về tổ. Gió biển bắt đầu thổi bản tình ca muôn thuở một cách buồn thương. Mọi người nháo nhác đi tìm anh, bàn tán xôn xao.
    - Chắc hắn chìm thúng.
    - Chắc hắn dô bến mô đó bán cá rồi.
    - Không!
    - Hắn hiền lắm mà, tội nghiệp.
    - Hắn chưa có vợ hê?
    Chị thì chỉ đứng chôn chân tại chỗ và bờ môi cắn chặt, mắt nhìn xa xăm vô định. Chị không còn biết phải làm gì vào lúc này, chị không dám tin vào mắt mình. Sau màng sương, mặt biển dần tối sầm lại, chị nhìn thấy anh đang trên chiếc thúng chai bơi vào bờ và mỉm cười với chị. Anh như vẫn còn đó với chị.
    Chị không khóc, không kêu gào như những người khác, chị lầm lũi, lẫm nhẫm một mình một cách vô thức. Từ đó chị ít nói, lẫn tránh ánh mắt mọi người như mình là người đang mắc một căn bệnh truyền nhiễm khó chữa. Đêm chị không ngủ, chị chờ cho gà gáy sáng, chờ nghe câu huýt sáo quen thuộc. Biển một bên và em một bên, chị giật mình bung cánh cửa khép hờ nhìn ra màng đêm tối mịt. Tiếng huýt sáo còn đâu đó trong không gian một màu huyền ảo vô định. Không có tiếng bước chân người như mọi lần, chị lại thở dài, đôi mắt chị hiện lên nhiều nếp thâm quần phờ phạt, trời vẫn còn chưa kịp sáng.
     Dạo này chị như thờ thẫn, đầu chị quay cuồng trong cơn bão của số phận. Hàng ngàn câu hỏi cứ chợt đến rồi rối tung lên trong tâm trí chị mà không để lại một đáp án nào chấp nhận được. Lúc này có lẽ chị mới thấm thía được sự mất mát. Lần đầu tiên chị khóc cho mối tình dang dỡ của mình, khóc mà nước mắt lặng tăm không hề chảy dài trên má. Chị thú nhận với chính con tim đang rỉ máu của mình, chị hận bản thân mình. Chị hận vì ngày ấy không chịu nắm tay anh, chị hận vì chưa nói được với anh câu nào nghe cho tử tế. Chị buồn vì cũng chưa dám nhìn thẳng vào đôi mắt rất chân thành của anh dành cho chị. Chị không có gì cả, có chăng cũng chỉ còn lại sự tiếc thương, sự hụt hẫng và đau buồn tột độ. Với chị lúc này anh chỉ còn tồn tại như một ánh hào quang rực sáng trong vầng sương dày mờ mịt bao quanh mà chị không thể với tới được.
***********
     Mắt ông cụ đỏ hoe, chực khóc.
     - Từ nớ, con Ba bữa mô cũng ra biển ngồi một mình, thấy tội.
     Chị đi về với biển như vô định. Cứ chiều chiều, mọi cánh chim biển gọi nhau rối rít chuẩn bị về tổ thì chị lại ra đứng ở bờ biển. Dáng chị như xiêu vẹo, gầy gò nhưng dường như thấp hơn so với mọi khi, chị có vẻ không còn sức sống. Mắt chị khô hốc hác, không chớp, nhìn xoáy về phía biển như muốn kéo biển gần hơn về phía mình. Chị muốn được ôm biển vào lòng, muốn một điều thần tiên nào đó làm cho biển cạn sạch và chị lại nhìn thấy anh. Chị thèm được một lần thấy anh, chị sẽ không thẹn nữa, chị sẽ gào lên một cách điên dại trong ngất ngây rồi ào đến để được ôm anh thật chặt cho thỏa yêu thương. Nhưng không, biển vẫn gào, sóng vẫn cuộn và anh thì vẫn còn đâu đó xa hơn phía đường chân trời tít tắp. Tim chị lại nhói đau.
     Ánh chiều tàng heo hắc ánh nắng yếu ớt, vắt vẻo vài sợi phía tây rồi cũng khép lại nhường chỗ cho màng đêm từ từ lấn dần. Biển chỉ còn tiếng sóng ồn ào hòa vào bóng tối mờ ảo. Không còn nhìn thấy được đâu là biển đâu là trời trong cái vô định tối tăm ấy, chị âm thầm rời biển về nhà, vẫn lẩm nhẩm câu gì đó như vô thức.
     Hai năm sau ngày cha của chị ra đi về với tổ tiên, chị phải thay cha làm tròn bổn phận. Đứa em trai duy nhất của chị đã nên duyên vợ chồng với người con gái cùng thôn. Ngày cưới của em, chị như trẻ hơn mấy tuổi. Chị chạy ra chạy vào, lo toan mọi việc. Chiếc áo bà ba màu tím như quặn lên vết mồ hôi vất vả của chị. Thấp thoáng trên môi, chị không cười nhưng tỏ rõ sự mãn nguyện. Trên sân khấu tiệc cưới cũng là mảnh sân nhỏ trước nhà, tiệc cưới đơn sơ, chị thay cha có lời trước quan viên hai họ. Trong bộ bà ba giản dị nhưng có đôi nếp sờn do mưa nắng, chị chỉ nói được một câu đầy nước mắt.
     - Cha mất sớm, chỉ để lại cho cậu cái nhà nhỏ này. Còn chị, chị không có gì cả, chị đã cho cậu một cuộc đời…
     Chị bỏ nửa câu nói rồi chạy như bay về phía biển trước những con mắt vừa thương vừa tò mò không hiểu của mọi người đến dự lễ cưới. Sau bao nhiêu năm chị lại được khóc. Chị khóc như chưa từng được khóc, nước mắt chảy ngập đôi gò má gầy nhô khắc khổ của chị. Chị khóc vì mãn nguyện, khóc vì hạnh phúc cho em, khóc cho trách nhiệm mà cha chị trước lúc ra đi còn trăn trối lại: Lo cho em nghe con! Chị còn khóc cho chính duyên phận của mình, khóc cho sự thẹn thùng khi yêu mà không dám nhận. Và cả khóc cho anh, người chị thầm thương trộm nhớ mà chưa bao giờ dám nhận dù chỉ một cái cầm tay.
     Ba tháng sau ngày cưới của em, chị dọn ra ở riêng với một mái nhà nhỏ đơn sơ tận cuối hẻm. Dù mọi người can ngăn, dù em trai của chị khóc hết nước mắt, chị chỉ cười.
     - Chị lo cho cậu rồi, cho chị chút riêng tư được không!
    Rồi ai cũng phải thuận theo ý chị, vì biết chị khi đã nói là làm, tính chị vốn thế. Chị rất mạnh mẽ, nghị lực xen lẫn một chút bướng bĩnh.
     Đã thêm hai mùa biển động đi qua, mái lá trên căn nhà nhỏ teo tóp lại, lấm tấm chỗ dột. Không có bàn tay của người đàn ông trong nhà, mọi chuyện có vẻ như không được chỉn chu cho lắm, nhưng căn nhà được cái ngăn nắp và sạch sẽ. Vài chỗ dột thì đã có hai mùa lá rụng của hàng dương liễu che chắn lại, hình như lâu nay hàng dương liễu với chị như những người bạn, mùa nắng rát thì e ấp che cho nhau, mùa gió về thì nồng nàn ôm ấp. Bao giông tố cuộc đời đã đi qua đời chị, chị chỉ còn cách dấu mình vào thiên nhiên mà sống, mà vượt qua và tồn tại một cách kiên cường.
     Chị vẫn lặng lẽ về với biển mỗi lúc chiều tà, chị nghĩ cuộc đời mình chỉ còn lại là dòng kẻ bằng ngang trong một bản nhạc bi ai mà một soạn giả mới tập tành viết, không có tiết tấu và âm điệu. Như đàn chim biển cứ sáng lại hò nhau đi kiếm mồi, chiều tối lại rủ nhau bay về tổ, ngày ngày đều tăm tắp như một sự sắp đặt ngẫu nhiên của thượng đế.
     Mùa biển động lại về, những dấu chân của chị in đậm hơn, sâu hơn trên cát biển. Thứ cát này thật lạ, mỗi khi trời chuẩn bị nổi cơn giông tố hay mùa biển động về thì những hạt cát như được tơi ra, xốp phồng lên trải dài trên bãi. Đất trời gồng mình lên để ói ra thứ gió lạnh cắt da réo ầm theo tiếng sóng dữ dội. Hàng dương liễu oằn mình rên xiết cúi rạp theo chiều gió ngày càng dài ra. Căn nhà nhỏ của chị cũng run lên từng đợt, thỉnh thoảng rùng mình nghe lạnh da gà. Chị co ro trong góc nhỏ nhìn ra ngoài sân qua tấm phên che vội, trời mới chập tối mà đặc quánh màng đêm như khuya đã từ lâu.
     Tiếng gọi cửa khe khẽ, dưới ánh chớp sáng xoẹt qua chị trông thấy hình như là có người đang đứng dưới mưa trước nhà. Chị vội tìm bật sáng được cây đèn dầu ám màu thời gian treo trên vách. Thứ ánh sáng chập chờn heo hắt không dám mở cửa vì gió, chị hỏi vọng ra:
     - Ai rứa? Tối rồi mà còn ở chỗ ni?
     Dáng người hơi gầy, đứng không vững, hai tay liên tục vuốt mặt vì trời đang mưa lớn. Chị hét trong tiếng mưa xen giữa tiếng sét:
     - Về đi.
     Người đàn ông không trả lời, chỉ kịp quay đi chưa được một bước chân đã ngã nhào xuống nền đất. Không kịp nghĩ ngợi gì, không vội cầm chiếc nón, chị tung cửa lao ra sân và dùng hết sức lực yếu ớt của mình kéo người đàn ông không quen biết vào nhà như một bản năng. Người chị run lên cầm cập vì rét và ướt mưa lạnh, hơi thở chị gấp gáp vì cố hết sức lực. Bên ngọn đèn dầu mờ mờ le lói, người đàn ông say mềm, tái nhợt, nồng nặc mùi rượu, cái thứ mà chị ghê tởm. Trong tiếng gió gào ngoài kia, người đàn ông thở yếu ớt, thưa dần. Chị hoảng loạn, vội lấy ít củi khô để dành mùa đông mang ra đốt lên để sưởi. Lửa gần tàn mà bộ quần áo trên người đàn ông lạ mặt vẫn còn ướt nhẹm. Bỏ qua tất cả rào cản của sự thẹn thùng và e ngại, chị cởi bỏ bộ đồ ướt trên người đàn ông ra và chỉ để lại cái quần xà lỏn vì còn chút xấu hổ. Rồi không một chút đắn đo, chị lấy bộ đồ bà ba của mình mặc vào cho người xa lạ. Chị phì cười, nửa giống đàn bà nửa là đàn ông dù bộ bà ba chật chội so với vóc dáng người đang mặc nó. Chị ngồi đó không dám chợp mắt cho đến khi trời sáng.
     Ngoài kia, trời đã gần nửa buổi, nhưng đang mùa biển động nên vẫn rất âm u và mưa như trút nước, gió vẫn ầm ầm hòa trong tiếng sóng, một thứ âm thanh hổn độn vừa quen vừa lạ.
     Người đàn ông tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn quanh rồi giật thót mình khi thấy đang mặc bộ bà ba đen của chị. Vừa buồn cười vừa xấu hổ, người đàn ông rối rít cám ơn chị nhưng không nói được câu nào hoàn chỉnh, mà chắc có nói được thì chị cũng không hiểu được, vì người đàn ông nói giọng bắc. Người lạ vừa nói vừa khua tay múa chân, chị thì hả rồi hử, cái chi một hồi rồi cũng hiểu được chút chút.
     - Cám ơn chị, lát trời bớt mưa tôi sẽ đi. Cám ơn chị!
    Chị bảo:
     - Thôi, ông ở đây vài ngày cho qua đợt mưa lạnh đã, một thân một mình mà mới sốt lạnh hôm qua, chừ đi mưa ướt cho chết hề răng.
     - Chị tốt quá, tôi ngại lắm, làm phiền chị nhiều rồi.
     - Ngại chi, tui có biểu ông ở luôn đây mô ngại.
     Trời vẫn mưa, hai người ngồi co ro, đem hết chuyện đời ra kể cho nhau nghe như vớ được nơi trút đi gánh nặng bấy lâu nay. Thỉnh thoảng lại câu: Gì cơ? Cái chi, tui không hiểu. Nhưng vẫn say sưa kể, say sưa nghe, dăm cái gật đầu và thỉnh thoảng cười phá lên vui sướng. Mưa vẫn còn nặng hạt, câu chuyện chắc còn dài lắm, hai người như hòa quyện vào nhau trong từng câu chuyện cuộc đời, mặc cho ngoài kia trời đất vẫn đang quay cuồng trong cơn thịnh nộ.
     Tiếng chim đâu đó chợt cất lên một câu trong trẻo báo hiệu trận mưa vừa dứt, gió vẫn rít từng cơn lạnh tái. Chị đứng bật dậy khỏi chiếc ghế xổm như chợt nhận ra mình vừa bỏ quên một việc gì đó quan trọng.
     - Thôi chết, quên mất. Anh đói chưa? Xế rồi.
     Không biết từ đâu, từ câu chuyện hay từ sự đồng cảm ngẫu nhiên mà chị gọi người đàn ông xa lạ tiếng anh nghe ngọt lịm. Khuôn mặt chị rạng ngời niềm vui, ánh mắt sáng lên như chưa bao giờ chị được vui như thế, ít nhất là rất lâu, từ bao giờ chắc chị cũng không nhớ được.
     Anh chỉ cười, không nói gì song chắc chị hiểu anh đói đến mức nào, từ hôm qua say khước dầm mưa đến giờ đâu có gì bỏ vào bụng đâu.
    - Anh chờ chút, tui nấu cơm rồi ăn.
    - À, nhà tui chỉ có mắm cái thôi nghe, nghèo mà.
     Anh đứng dậy lấy củi, chị thì vo gạo, vừa nấu cơm vừa nói chuyện vui vẻ như đã là của nhau tự bao giờ. Căn bếp chật chội lâu lâu vài giọt mưa còn sót lại chui qua khe lá rơi xuống chạm vào má chị. Chị chưa kịp lau đi thì anh đã dùng ngón tay chai sạm của mình quẹt vội giọt nước trên má chị. Chị ngượng ngùng, còn anh thì cười phá lên. Giọt mưa rơi vào bếp, hòa vào mớ bồ hóng bám đầy trên mái lăn dài trên khuôn mặt chị, anh vội quệt qua và để lại một hình thù ngộ nghĩnh. Chị cũng thẹn thùng lấy tay quẹt vội và vô tình làm cho vết nhọ tràng ra hết trên gò má ửng hồng bên bếp lửa. Cả hai cùng cười vẻ mãn nguyện, gần gũi như đôi vợ chồng son những ngày mới cưới.
    Đợt mưa kéo dài lê thê hôm nay mới thấy dấu hiệu của một ngày hửng nắng. Đầu đông, hắc lên ánh hồng của ban mai đón chào một ngày mới, gió từ biển còn ren rét song không còn thổi bay ào ào những đụn cát, biển vẫn còn giận nhưng không ầm ỉ rền trời như vài hôm trước. Từng đợt sóng xô bờ thì thầm hòa vào bản tình ca của gió và biển khơi nghe như bản nhạc không tên ngọt ngào của tạo hóa.
     Anh tạm biệt chị, tạm biệt mùa biển động đã giữ chân anh gần một tuần tại xóm nhà cuối bãi này. Chia tay chị trong bịn rịn, quyến luyến, một sợi dây vô hình đang níu kéo anh như lại gần hơn với chị. Nhưng không, anh phải ra đi cho dù để lại bao yêu thương tiếc nuối, về sự đồng cảm, về những gì chị đã cho người đàn ông xa lạ như anh trong mái nhà nho nhỏ nhưng ấm cúng này. Chị gật đầu nửa vui nửa buồn chia tay anh, chị không tiễn anh đi quá bậc cửa, mắt chị rưng rưng, anh đi rồi chị mới bước vội theo một đoạn. Anh đi về phía biển, ra đến bờ đê chắn sóng, anh quay đầu nhìn về con hẻm xa xa, bóng chị trải dài trên con đường nhỏ rụng đầy lá, lòng anh như dừng lại một nỗi bâng quơ.
     Chị chạy vù ra biển, trên cát chỉ còn lại dấu chân mờ mờ bởi gió đã cuốn đi những gì sắc son huyền diệu nhất về anh. Chị lại một mình với biển, biển lại dài ra như vô tận, gió mơn man vô hồn đến rồi đi, gió xóa hết những kỷ niệm vui buồn của chị. Cổ họng chị nghe nghèn nghẹn, đắng ngắt không tên, mặn chát vị nồng của biển. Một cơn gió lạ vừa ngang qua, chị giật mình bởi hơi lạnh lạ lùng của nó, lòng nao nao nhớ về những ngày mưa dầm đã qua, một cảm giác lâng lâng chập chờn lại về trong chị.
     Một tháng sau đợt rét, biển trở lại với sự trong xanh và thơ mộng vốn có của nó. Sóng gợn thì thầm xô bờ như vỗ về, an ủi. Một khoảng trời thơ mộng và yên bình trong xanh vọt lên cao chót vót, từng tia nắng ấm áp tràn về. Trong làng, mọi người xì xào bàn tán, nho nhỏ, nói thầm, dấu giếm điều gì đó nghe chừng quan trọng lắm.
     - Con Ba nó bị răng hê?
     - Hắn đau chi rứa?
     - Mô có, hình như hắn nghén.
     - Già rồi mà!
     - Thằng mô rứa?
     Mà thật, mấy ngày nay chị không ra biển mỗi chiều như mọi khi, hình như chị ốm. Chị cũng không lên chợ, chị chỉ nằm lì trong nhà dáng vẻ mệt nhọc. Mấy người tò mò nhất xóm đều vô tình hay cố ý mà cứ đi qua đi lại quanh con hẻm nhỏ nhà chị, vẻ mặt hoài nghi, ngờ vực.
     - Bả có bầu?
     - Trời đất, thiệt hê!
     Bụng chị lum lúp dần lên không lẫn vào đâu được, dáng đi nặng nề lắm, chị lại ói. Vẻ mệt nhọc của người đàn bà ngoài tứ tuần lần đầu làm mẹ, chiếc áo bà ba cũ màu căng lên chật hơn, hàng cúc bấm muốn chực bung ra để giải thoát cho đôi gò hồng đào nở rạng. Chị lại lầm lũi, mặt bán cho đất, đôi mắt dán chặt vào con đường chị đang đi qua, gặp ai cũng chỉ ậm ừ cho xong chuyện. Mấy bà trong làng thì lại tỏ ra hiểu chuyện và đồng cảm với chị.
     - Tốt rồi, hắn rứa mà trời thương.
     - Có chút đỡ đần lúc già cũng hay, cũng mừng cho hắn.
     - Cái con cũng tội!
     Có người thương, mang đến cho chị vài con cá nạc, có thêm vài quả trứng gà nhà còn nóng hổi. Ai cũng bảo ăn đi cho khỏe rồi đẻ. Những ngày này, cậu em của chị là người vui nhất, cũng là người bận rộn nhất. Một tiếng chị, hai tiếng chị rối rít như hồi còn con nít. Chị mệt, cái bụng lớn dần, nước da xanh xanh nám nám ngồi trên cái giường tre nhìn cậu em lăng xăng mà thấy vừa thương vừa hạnh phúc.
     Đêm chị mơ thấy biển, mặt biển như một trận địa thời chiến tranh, khói mù bao phủ, mịt mùng sóng ghềnh, bọt tung đục ngầu như màu đất. Giữa biển bao la, một đài sen nhô lên tỏa sáng, thứ ánh sáng hồng quang chói rọi, hình hài người thanh niên trong trang phục một vị hoàng tử bước ra và trao cho chị một hài nhi bé bỏng rồi biến mất. Chị giật mình tỉnh giấc, màng đêm đã trốn sau bức màng nhung của bình minh vừa rạng. Chị trở mình, phía dưới nghe là lạ ương ướt, bụng chị như căng căng hơn, cơn đau nhè nhẹ xôn xốn dần phía dưới.
     Một chiều nắng đẹp dịu dàng trải đều khắp xóm, gió thổi mát ngọt mang theo hương biển vào tận ngõ nhỏ của chị. Chim chóc ở đâu bay về réo gọi bạn tình, tranh nhau những cành cây quanh nhà làm tổ ríu rít. Tiếng khóc trẻ con làm vỡ ra không gian vốn yên tỉnh bấy lâu nay trong căn nhà nhỏ ở cuối con hẻm này. Chị ôm con kề vào bầu sữa ngọt lịm, cái cảm giác nhột nhột ban đầu kịp tan đi, chỉ còn lại với chị và con một niềm vui khôn tả.
     Cu cậu như chú chim khuyên mới vừa rời khỏi tổ, khua chân múa tay theo nhịp võng đung đưa của mẹ. Chỏm tóc rậm xoăn, cái miệng chúm chím như đang cười dễ thương của một vị thần hồn nhiên nhất. Nhìn con lúc ngủ say, chị ngờ ngợ, quen quen như đã gặp từ lâu. Chị chợt giật mình, mắt chị long lên ánh lệ, chị thì thầm thành tiếng: Anh Sáu ơi!
     Hai năm nữa lại trôi qua như một dòng sông có lúc êm đềm, đôi khi cuộn sóng. Đã bao lần sóng sôi lên liếm gần hết bãi cát trắng mịn, rồi thần gió lại bao bọc, chở che, bồi lấp lại tạo nên những đụn cát mới với nhiều hình thù ngộ nghĩnh. Và biển thì vẫn thế, vẫn rộng bao la, vẫn mặn mà dù cho đã trải qua không biết bao nhiêu mùa biển động. Cu Hải lớn lên từng ngày trong vòng tay mẹ. Cu cậu bước chập chững trên bãi cát men theo mép nước buổi chiều tà cùng mẹ. Có người lại bảo:
     - Mẹ cha hắn, giống kinh!
     Chị mỉm cười nhìn về phía biển, lòng chị dâng lên nỗi nhớ vô định. Chị chỉ cho cu Hải nhìn theo tay mẹ, cu cậu ngọng ngịu bập bẹ mấy chữ tròn vo dễ thương:
     - Ba, ba.
     - Ừ đúng rồi con, Ba con đó.
     Lòng chị thầm nói với đứa con bé bỏng của mình. Biển là cuộc đời mẹ, biển là bạn, là tri kỷ, là yêu thương tràn đầy, là đau thương mất mát. Biển đã ban con yêu cho mẹ, nhưng biển cũng lấy đi tất cả những gì trước đây mẹ có. Nước mắt hạnh phúc lại trôi dài trên má của chị, trong trái tim chị mùa biển động lại về. Chị thầm nghĩ, giá như..!
H.T.N

Các tin khác:

CHÍNH PHỦ ĐIỆN TỬ








Thông báo
















Thống kê truy cập

00006022997

Hôm nay: 3219
Hôm qua: 5416
Tháng này: 95170
Tháng trước: 93608
Số người đang Online: 48