Kỷ niệm 73 năm Ngày thành lập Công an nhân dân (19/8/1945 - 19/8/2018) và 13 năm ngày Hội toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc (19/8/2005 - 19/8/2018)!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Thơ ca xứ Quảng hôm nay và Thái Bảo - Dương Đỳnh

Tác giả: Nguyễn Tấn Thái Ngày đăng: 10:50 | 26/03/18 Lượt xem: 535

Mỗi một nghệ sỹ, trong quá trình thai nghén, tạo dựng tác phẩm, thường ý thức chọn cho mình con đường nghệ thuật. Con đường nghệ thuật ấy sẽ lưu dấu ấn – bóng dáng người nghệ sỹ qua thời gian và tâm thức độc giả.

     Cảm hứng về sông nước, cây lá, con người Thăng Bình – Quảng Nam đã tạo nên tên tuổi cho nhiều tác giả: Phùng Tấn Đông, Hoàng Bích, Phan Văn Minh, Lê Thí… Nói không ngoa rằng, họ đã định vị thực danh mình qua bao thăng trầm thời cuộc và tư duy đa dạng của con người.
     Thật vui khi trong tiết xuân se lạnh cầm giữ trong tâm hồn mình tập thơ xinh xắn, dễ thương Biết đâu sẽ nhớ của Thái Bảo – Dương Đỳnh. 54 bài thơ gần như là sự trùng khít 54 mùa xuân của tác giả. Cảnh sắc, khí tiết, tính cách, hương vị của bao vùng đất, tiền nhân, con người xứ Quảng lần lượt hội tụ, ngời sáng qua từng dòng thơ mềm mại, uyển chuyển, lôi cuốn của người con quê Quế Thọ, Hiệp Đức, Quảng Nam.
                 Con cúi lạy tiền hiền cho con là máu thịt Quảng Nam
                Được ấp ủ giấc mơ ngời ngời tính cách.
     Hai dòng thơ từ GIẤC MƠ QUẢNG NAM gần như lột tả khá đầy đủ ước vọng cao cả của Thái Bảo – Dương Đỳnh – được là khí phách dũng lược Quảng Nam. Bàng bạc, dàn trải đây đó trong Biết đâu sẽ nhớ là nỗi niềm, là suy tư ngưỡng mộ về quê cha đất Tổ với những gì cụ thể, thiêng liêng nhưng cũng lung linh, hào sảng.
               - Huỳnh huỵch sân nhà thương sỹ Bảy
               Mơ làm ông Đáo nhảy lầu hai.
               - Suối kham khổ một đời nên suối Rách
               Núi trầm mặc hiền từ vẫn núi Chúa như ai
     Có thể nói, trong dòng chảy thơ ca xứ Quảng hôm nay, Thái Bảo – Dương Đỳnh đã tự mình vượt qua bao giông bão, qua bao lận đận nhọc nhằn, qua bộn bề những trang thơ, chữ nghĩa – nghệ thuật và đã nghiễm nhiên tạo dựng cho mình một dáng dấp thơ, một giọng điệu riêng. Luận bàn về thơ Thái Bảo – Dương Đỳnh, Nguyễn Tấn Ái với chất giọng khác lạ, đưa ra suy nghĩ “đã là mình mà không lẫn được với ai, không chịu lẫn với ai” (NHỮNG KÈO CỦI CHỮ A - Tiếng lòng với quê hương nguồn cội – Nguyễn Tấn Ái).
     Giọng điệu riêng, khác biệt ấy qua một tâm tình, sâu lắng Thăng Bình trong tôi. Vùng quê nghèo khó, vất vả trăm chiều được khá nhiều tác giả cảm nhận bằng âm thanh, đường nét, sắc màu, văn xuôi… Mỗi người một vẻ đã phác họa khá chỉn chu về chân dung Thăng Bình “vùng đồng bằng phù sa nằm giữa dải cồn bãi ven biển và vùng đồi gò phía tây” (lời Phùng Tấn Đông). Từng nhiều lần đặt chân đến xứ này, chịu khó quan sát, chiêm nghiệm nên Thái Bảo – Dương Đỳnh khéo léo lựa chọn vài chi tiết tiêu biểu: Bữa em lên gánh mắm ngược nguồn và Em mang theo về những mít non hạt lúa. Hình ảnh đời thường qua mẫn cảm chọn lựa của tác giả trở thành hình ảnh thơ duyên dáng, đáng yêu.
     Không chỉ thế, bằng tiếng nói thơ chân thành, trìu mến, thi sỹ biểu lộ sự thành kính, ngưỡng mộ qua tứ thơ hay và đẹp.
                   Tôi đã đến rêu mình nơi Phật viện
                  Xanh yêu thương trầm tích những cơ cầu
     Tứ thơ tuyệt hay như ràng buộc mọi người chúng ta quay về phế tích Phật viện Đồng Dương – một phế tích hầu như bị lãng quên qua năm tháng, qua hưng phế của bao vương triều, hoàng tộc.
     Xin mượn lời thơ của thi sỹ Nguyễn Thanh Mừng (Quy Nhơn – Bình Định) để bày tỏ sự biết ơn của người dân, người con Thăng Bình đối với tác giả Thăng Bình trong tôi.
                   Ngoảnh về non lặng suối hiền
                   Thương cây nhớ cội đã biền biệt xa
     Mọi người chúng ta, trong quá trình sống, hoạt động, cống hiến nhằm đạt được mục đích cuối cùng là xây dựng cho mình, cho mọi người cuộc sống ấm no, tươi vui, hạnh phúc. Và để cuộc sống này thêm thi vị, thăng hoa, Thái Bảo – Dương Đỳnh đã chọn con đường thơ và người con bồng bềnh gió núi, sương trắng mây ngàn ấy từng rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẻm dọc theo chiều dài đất nước. Điểm dừng chân đất Thăng Bình giúp thi sỹ tập kết bao ý thơ thi vị, đằm thắm.
                   Ngày tôi lại khi Thăng Bình đã phố
                   Những ngả đường rực sáng ánh đèn đêm
                   Chợt thương mẹ cứ quên quên lại hỏi
                   - Đã lâu rồi răng chẳng thấy em lên.
     Chữ nghĩa trong thơ không mới lạ, cầu kỳ, không cách tân, cách điệu nhưng lại xoáy sâu vào lòng chúng ta tình cảm da diết, ngọt ngào “Đã lâu rồi răng chẳng thấy em lên”. Sự kỳ diệu của thơ ca là kéo gần khoảng cách địa lý, kéo người và người xít gần với nhau, cùng thủ thỉ, tâm tình, cùng sẻ chia, đồng cảm.
     Trong tương lai gần sẽ có nhiều anh, chị, em văn nghệ xứ Quảng và các tỉnh, thành đưa ra những nhận định, cảm nghĩ về giá trị tập thơ Biết đâu sẽ nhớ. Tùy theo cảm quan từng người, lần hồi các khía cạnh, sắc màu của nó sẽ được phát hiện, soi sáng. Dự cảm trong tôi, Thái Bảo – Dương Đỳnh sẽ mãi là “kiếp tằm không mệt mỏi vương tơ” và mãi là “một thơm thảo hồn quê nồng nàn hương đất, hương làng, hương của những ngàn xưa hoài vọng” (Lê Tấn Hiền).
N.T.T

Các tin khác:

CHÍNH PHỦ ĐIỆN TỬ








Thông báo
















Thống kê truy cập

00005882940

Hôm nay: 2551
Hôm qua: 2411
Tháng này: 48721
Tháng trước: 97304
Số người đang Online: 75