NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Truyện ngắn: Ngỡ rằng đã quên

Tác giả: Thu Hạ Ngày đăng: 9:10 | 27/03/15 Lượt xem: 11730

     Chiều tháng năm, hoàng hôn buông ánh nắng hanh hao cuối ngày như bức rèm tím nhạt xuống thị trấn bé nhỏ. Dọc theo hai bên đường qua thị trấn là những cây Osaka xanh mướt, khẽ rung rinh dưới làn gió nhè nhẹ. Có một chút gì đó vui xen lẫn hồi hộp, chị cho xe chạy chầm chậm, mắt nhìn hai bên đường để tìm quán cà phê có cái tên thật đẹp: Lam Kiều. Tự cười với bản thân mình, cái thị trấn nhỏ như lòng bàn tay, ấy vậy mà khi anh nhắc đến tên quán chị thấy ngạc nhiên như vừa nghe một địa điểm lạ hơ lạ hoắc. Mà cũng phải, là phụ nữ có chồng, có con nhỏ, công việc bận rộn nên hiếm khi chị cà phê cùng bạn bè. Một ngày hai mươi tư tiếng, việc cơ quan rồi việc nhà, việc có tên và không tên,…nhiều khi cuốn chị vào một vòng xoay rubich bất tận.
*   *   *
     Anh và chị ngồi ở một góc khuất trong quán. Từ chỗ ngồi nơi đây họ có thể phóng tầm mắt ra Bàu Hà Kiều vào hạ lác đác những đài sen tim tím mới nhú. Với anh, thị trấn nhỏ bé này đã quá đỗi quen thuộc, vừa như là một quán trọ bên đường trong những chuyến hành trình Bắc- Nam, cũng vừa là một nơi kỷ niệm anh hằng dừng chân, bởi vì nơi đây có chị- mối tình đầu tiên sắt son một thời.
     Đưa tay khuấy đều ly trà gừng, đẩy về phía chị, vẫn cử chỉ quan tâm nhưng ánh nhìn hơi lạnh lùng, anh khẽ nói:
          - Mai anh đi Thái. Anh tranh thủ ghé thăm cô một tý thôi. Lần này chắc…
     Anh bỏ lửng câu nói, đưa mắt nhìn về phía xa bên kia chân cầu Hà Kiều. Chị nhìn anh, có một cảm giác gì đó cũng chẳng thể gọi tên dâng lên trong lòng. Công việc phải đi đây đó khiến anh có vẻ già dặn, từng trãi. Đã hơn mười năm rồi, và mỗi lần nhìn anh, chị vẫn nhìn thấy nơi đáy mắt một nỗi buồn ẩn kín. Người ta cứ bảo thời gian có thể gột rửa mọi thứ, thế nhưng cũng có những kỷ niệm cứ theo mãi, song hành cùng họ cho đến hết cuộc đời. Bốn năm ở Sài Gòn, khoảng thời gian đủ để anh và chị dệt nên những kỷ niệm đẹp của mối tình sinh viên. Chị học xã hội học, anh học kiến trúc. Những chiều cuối thu anh đèo chị qua những con đường hẹp rợp lá me bay của Sài Gòn, đến những quán cà phê quen thuộc để nghe bản Scarborough fair không lời mà chị vẫn thích hay la cà ở Bến Đồng Khởi, thưởng thức những ngọn gió mát lành, nghe tiếng sóng vỗ về từ sông Sài Gòn; những buổi hai đứa la cà khắp phố phường để lục lọi các tiệm sách cũ, cùng thỏa mãn những sở thích không giống ai của chị. Thật ra, cuộc sống sẽ đơn điệu và nhàm chán khi nó đi qua không đọng lại gì, nhưng kỷ niệm nhiều quá đôi lúc cũng khiến người ta cũng mệt mỏi vì phải giữ gìn, nâng niu để rồi cứ hoài niệm, khắc khoải. Có hạnh phúc không khi ký ức như những đợt sóng ngầm cứ xô mãi, bào mòn vào thành trì hiện tại.
          - Bộ anh tính ở vậy suốt đời à?
     Một thoáng cảm xúc chạy qua đôi mắt, anh khẽ mỉm cười khi nghe câu hỏi thường trực nơi chị. Biết bao nhiêu lần chị hỏi câu đó và giục anh đi lấy vợ. Đã đến lúc anh nên có một mái ấm gia đình. Rồi trong những chuyến hành trình công tác, anh có nơi để yêu thương, để đi về. Nhưng từ lúc chia tay chị, anh cũng chưa tìm kiếm được một ai có thể thay mối tình ngày xưa. Môi trường kinh doanh thương trường cũng là chiến trường, rày đây mai đó, đối với anh phụ nữ không thiếu, họ vây quanh anh nhưng chỉ vì tiền, ít ai quan tâm đến sự dịu dàng và thông thái nơi anh. Những cuộc tình chớp nhoáng đi qua và chẳng đọng lại một điều gì cả. Dường như trái tim anh đã thuộc về chị, mãi mãi. Cuộc sống đúng là không biết ngày mai. Ai nghĩ chị và chị sẽ rời xa nhau thế này. Không phải do anh, cũng không tại chị. Tình yêu hai người quá đẹp, cuộc đời mà, có duyên gặp gỡ nhưng không có nợ thì cũng đành chịu. Tình yêu cao cả là vậy nhưng cũng có những điều thiêng liêng, cao cả hơn buộc tình yêu phải lùi bước. Ngày chia tay tiễn chị lên ga về quê, chị khóc, anh khóc và mùa đông Sài Gòn cũng khóc đưa tiễn biệt, chỉ còn cái nắm tay nghẹn ngào tiễn đưa.

Ảnh minh họa
     Hà Kiều tháng năm đẹp và rất đỗi dịu dàng. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, nơi đây ngút ngàn sen nở, và mỗi chiều qua đây, trong dòng người ngược xuôi, chị thấy thanh thản đến nhẹ lòng. Chị kể với anh vài năm nữa thôi nơi này sẽ được quy hoạch thành khu vui chơi, giải trí. Lúc đó Hà Kiều sẽ đẹp, quy mô hoành tráng hơn, nhiều người đến đây hơn. Trẻ em đến đây để tham gia các trò chơi. Người trẻ đến đây để ngắm cảnh, hò hẹn; người già đến đây để tập thể dục, để hàn huyên tâm sự chuyện đời.
     Anh và chị ngồi đó, chỉ cách nhau một chiếc bàn nhỏ mà cảm giác như một dải rộng đến vô cùng. Nếu là ngày xưa, có lẽ họ đã nắm tay nhau, nhìn vào mắt nhau, rồi như mọi lần chị sẽ tỉ tê cho anh một lô chuyện trên trời dưới đất, nào là chuyện lớp Văn toàn là nữ, nào là cô học trò chị làm gia sư nói giọng Quảng Nam của chị răng mà khó nghe, rồi cả chuyện những đêm khuya, nằm trên giường tầng KTX, nghe bài dân ca Nam Bộ Lý con Sáo mà thấy thương anh đến sắt se lòng,... Chị hay đùa ví anh như một cái thùng rác cá nhân của riêng chị, cái thùng rác dễ thương để chị quẳng vào đó bao vui buồn trong cuộc sống. Vậy mà với anh, đó là hạnh phúc. Anh thương cái tính hồn nhiên, có chút ngây thơ của chị. Riết thành quen, ngày nào mà không được nghe chị tỉ tê tức là ngày ấy có chuyện xảy ra.
     Có đôi bạn trẻ vào quán ngồi cạnh bàn anh chị. Hình như là giữa họ xảy ra một chuyện hiểu lầm. Mắt cô gái long lanh ngấn lệ. Chàng trai liên tục giải thích cho bạn gái hiểu nhưng có vẻ tình hình không mấy khá lên. Nhìn đôi bạn trẻ, chị nhìn thấy một ít phiên bản của anh và chị ngày xưa. Có đi qua những ngày đông tàn biết biết nâng niu những cơn nắng ngày hạ. Ước gì bọn trẻ hiểu được cuộc sống này ngắn ngủi biết bao, cớ gì mà cứ giận cứ hờn. Mà sao cứ phải nghi ngờ nhau thế nhỉ, yêu nhau mà mất niềm tin ở nhau thì còn đâu là tình yêu nữa. Chị nhớ lớp Văn khoa ngày nào với những buổi seminar mà chủ đề là sự tin tưởng trong tình yêu. Cả lớp chia thành nhiều nhóm với sự tranh cãi nảy lửa, đầy gay cấn, khiến nhóm chị- những cao thủ của lớp cũng đành chào thua với những lập luận sắt bén và dẫn chứng mang đầy tính thuyết phục từ thực tế. Dẫu vậy, ngay cả sau này chị vẫn bảo lưu quan điểm của mình. Ai đó đã nói trên biển cả mênh mông, nếu người thuỷ thủ không tin vào gió thì chỉ thấy bão tố dập vùi. Trên sa mạc khô cằn ở đâu đó, nếu người lữ hành không tin sẽ có mưa, liệu bước chân có còn vững chãi. Trong cuộc sống, nhất là tình yêu mà không có sự tin tưởng lẫn nhau thì sao gieo mầm hạnh phúc.
*  *  *
          - Công việc của cô ổn chứ. Huy và cháu Đạt khỏe không?
         - Em làm ở Phòng Nông nghiệp huyện, phụ trách mảng nông thôn mới. Lúc đầu cứ nghĩ không hợp với chuyên môn nhưng công tác một thời gian thì em bắt đầu  thích công việc này.
          - Muốn làm tốt việc, cô nên dẹp bỏ cái tôi của mình đi, phải hòa đồng,…và nhất là đừng mộng mơ quá.
     Chị khẽ mỉm cười nhìn đôi chim nhỏ líu ríu bay từ cây cổ thụ bên chân cầu. Anh lúc nào cũng vậy, sợ chị mộng mơ nghĩ đời màu hồng rồi thất vọng, tự làm tổn thương mình. Nếu như mười năm trước có lẽ chị đã hét lên cho anh biết rằng chị đã khác xưa và khác xưa rất nhiều. Còn đâu mộng mơ nữa, mọi cảm xúc đã vỡ vụn từ lúc họ chia tay, rồi gánh nặng cuộc sống mưu sinh, rồi công việc mệt mỏi với bao áp lực. Nào là đề án này, chương trình nọ, nào là mô hình kinh tế sao cho hiệu quả, rồi cơ chế chính sách, …Vậy mà cũng có những lúc cùng đồng nghiệp đi khảo sát nông thôn mới, được qua những cánh đồng lúa lên xanh rì, hay tận mắt nhìn những khóm hoa xuyến chi tinh khôi vắt mình qua những triền kênh nhỏ, lúc ấy chị thấy mình được trở về thời thơ ấu, trong trẻo, ngây ngô, thấu hiểu những hạnh phúc và khổ đau, giữa được và mất trong cuộc sống này là làn ranh mỏng.
     Ba chị qua đời vì bạo bệnh. Chị là đứa con duy nhất của gia đình. Sài Gòn không thể là nơi chị tiếp tục công tác nữa mà phải về quê. Ngày đó, nếu không có Huy- chồng chị bây giờ thì chị sẽ như thế nào. Anh luôn bên cạnh, âm thầm lặng lẽ giúp gia đình chị từ chuyện hậu sự cho ba đến chuyện tìm việc cho chị. Với mẹ chị, anh như là đứa con trai của gia đình mà bà hết mực tin tưởng. Và đến khi hấp hối, nguyện vọng duy nhất của bà là nhận anh làm rể trong nhà. Người ta cứ bảo không tình yêu làm sao đến với nhau được, nhưng kỳ thực tình yêu chị đã dành trọn hết nơi anh rồi. Với chị, Huy chỉ là người anh tốt bụng, là ân nhân của gia đình trong những ngày chị học tập phương nam. Vậy mà cuối Huy là bến đỗ của đời chị. Huy là mẫu người ít nói. Lúc nào trong cư xử anh cũng chỉn chu, đúng mực, hiếm lúc nào chị thấy anh trêu chọc hay nói đùa một ai. Sự nghiêm túc thái quá đôi lúc làm anh già trước tuổi. Từ lúc cưới nhau đến giờ họ chưa một lần cãi nhau, mà nếu có thì chắc chắn Huy cũng nhường nhịn chị. Hình như với Huy, chị vừa là vợ vừa là em gái chăng?
     Chị nhớ mãi câu nói của cô giáo dạy văn thời cấp ba: Tình yêu có bảy loại. Và trong cuộc sống, có những cặp yêu nhau vì tình, sống với nhau vì nghĩa, cũng có những cặp đến với nhau vì nghĩa, chặng đường sau đó sẽ nảy sinh tình. Người ta cứ thêu dệt lên những gì to tát, nhưng thật ra hạnh phúc bắt đầu từ những điều rất giản đơn. Mẹ chị thường hay an ủi như vậy. Cũng như đôi vợ chồng chú Tư chạy xe thồ trong phố nổi tiếng đầm ấm kia, tình yêu giữa họ không có hẹn hò, chỉ là rổ rá cạp lại, không có hoa hồng hay socola, họ cũng chẳng dành cho nhau những lời có cánh. Tình yêu giữa họ là sự dịu dàng, sẻ chia khi mỗi sáng Chú Tư đèo vợ cùng hai thúng đựng đầy rau muống, rau khoai ra chợ, và khi chiều xuống họ đèo nhau về, ánh mắt người vợ nhìn chồng âu yếm, rạng rỡ.
*  *  *
     Anh kể với chị anh ấn tượng đẹp về hàng cây Osaka dọc tuyến đường nội thị Hà Lam. Anh thích màu vàng trong trẻo của hoa, màu đỏ cũng đẹp nhưng giữa nền trời xanh, giữa cái nắng mùa hạ, màu đỏ làm anh nhói lòng, thấy cô đơn quá. Tiếng nhạc nhỏ phát ra từ bốn cái loa nhỏ đặt bốn góc của quán cà phê, nhạc phẩm Dòng sông lơ đãng với giọng hát của  Thu Phương da diết vang lên:
                                              Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng

                                              Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng

                                              Và nỗi đau rơi trong lòng đêm vắng

                                              Nỗi đau ta nhận riêng mình

                                              Rồi chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc

                                              Để một dòng sông lơ đãng trôi qua…

     Anh và chị cùng nhìn ra phía bên kia chân cầu. Trường Tiểu học giờ tan tầm, học sinh đổ xô ra, chen nhau nhộn nhịp cả một góc phố. Anh đưa tay nhìn đồng hồ một lúc rồi dịu dàng nói với chị:
          - Vội quá anh không ghé nhà được. Anh gửi quà cho bác gái, Huy và cháu Đạt, cô chuyển giúp.
     Nói rồi anh lấy từ ba lô ra một gói trà Thái Nguyên, ít nem chua Thanh Hóa và kẹo mè xững Huế. Anh cẩn thận cho vào túi nilong. Lúc nào anh cũng thật chu đáo. Mỗi lần đi ngang qua anh cũng ghé, cũng biếu quà. Đã bao lần vợ chồng chị phàn nàn nhưng anh cũng vậy. Anh bảo gia đình chị cũng trở nên thân thuộc với anh rồi. Mỗi lần đi công tác qua những vùng miền, thấy cái gì đẹp, thưởng thức ẩm thực gì ngon là anh đều muốn mang về biếu vợ chồng chị.
          - Lần này anh qua Thái công tác lâu, chắc cũng vài năm mới quay về. Cô giữ gìn sức khỏe và sống cho thật hạnh phúc nhé.
          - ………
          - À,… thằng Huy mà ăn hiếp cô thì báo anh một tiếng, anh về ngay…
     Chị bật cười trước câu nói của anh. Chị cười nhưng đôi mắt ngân ngấn lệ. Chị thương anh. Thời gian trôi đi lâu rồi mà anh vẫn vậy, một mình cô đơn mà lúc nào cũng lo lắng cho chị. Chị ước sao anh tìm được một bến đỗ bình yên, tìm được một người con gái biết yêu thương và lo lắng cho anh như anh đã từng lo lắng cho chị. Đời còn dài, đường còn xa, mãi mãi anh và chị là hai thực thể song song trong hành trình cuộc sống, luyến lưu làm gì cho ray rứt con tim?
* * *
     Anh đứng dậy thanh toán vội tiền café, lưỡng lự một lúc rồi bước lên xe. Chị ngồi đó, bất động, cổ họng cứng đơ, chẳng biết thốt ra lời lẽ gì. Chiếc taxi màu xanh nhẹ nhàng chuyển bánh cuốn theo làn bụi mỏng rồi mất hút phía xa xa.
     Anh đi rồi. Nắng cũng đã tắt hẳn. Tháng năm, Bàu Hà Kiều hoàng hôn tím sẫm và hoang hoải…!
T.H
T.H

Các tin khác:

CHÍNH PHỦ ĐIỆN TỬ








Thông báo
















Thống kê truy cập

00006009515

Hôm nay: 2476
Hôm qua: 6694
Tháng này: 81688
Tháng trước: 93608
Số người đang Online: 100