NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Truyện ngắn: Cái chuyện đi bầu

Tác giả: Mai Thị Hà Trang Ngày đăng: 8:25 | 27/03/15 Lượt xem: 2869

     Cái nóng hầm hập từ mái tôn thấp lè tè trong căn nhà ọp ẹp làm thiếm Bảy khó chịu. Nhưng như vậy còn không khó chịu bằng cái việc ông chồng nằm bên cứ lăn qua, lăn lại không yên.
          - Ủa chứ cái chuyện chi hay rứa? Không nghỉ thì để người khác nghỉ, ăn rồi nằm lăn qua lăn lại, răng tui ngủ.
     Chú Bảy không nói gì. Nằm im. Được một lát, lại vẫn như cũ. Thiếm Bảy bực mình quá chừng, ngồi phắt dậy:
          - Cái ông ni hay, răng? Chuyện chi nói tui nghe coi?
     Chú Bảy lừ đừ ngồi dậy:
          - Ừ thì cái chuyện đi bầu.
          - Cái chuyện đi bầu là răng?
          - Hôm bữa ông tổ trưởng thông báo chiều nay bầu thôn trưởng, bà không nhớ hả?
          - Ừ, thì răng?
          - Mệt bà quá, răng răng miết, thì cái thằng cha Tám Cột hàng xóm nhà mình là một trong hai ứng cử viên đó.
          - Ừ, thì răng? À không, ừ thì “ sâu”?
          - Bà quên cái vụ thằng chả đánh chết con heo nhà mình hồi nào kia hả?
     Ui trời, giờ thì thiếm Bảy hiểu rồi. Hóa ra cái ông chồng mình vẫn còn để bụng việc ông Tám Cột đánh chết con heo. Chuyện là năm kia ( nghĩa là cũng lâu rồi), ông Tám Cột có trồng một đám khoai lang trong vườn, bên này, nhà thiếm Bảy có một bầy heo con cũng khá xinh. Khổ nỗi, hai nhà sát cạnh nhau, hàng rào lại chỉ là một vài bụi cây cộng một ít gai tre sơ sài. Vậy là cái đám khoai mơn mởn bên nhà ông Tám Cột trở thành điểm đến cho bầy heo xinh xinh nhà thiếm Bảy. Vốn dĩ, mối thâm tình chòm xóm cũng thắm thiết lắm. Mâu thuẫn bắt đầu cũng chỉ tại đám khoai và bầy heo. Một ngày, sau nhiều lần xích mích, ông Tám Cột nổi giận lấy đá phóng vào bầy heo. Rủi thay, trúng ngay đầu một con heo. Nó lăn quay ra chết. Chú Bảy giận, từ đó đến nay không thèm nhìn mặt. Có điều, ai dè, cái chuyện năm xửa năm xưa, chú Bảy vẫn để bụng và hậm hực đến giờ. Thiếm Bảy lại bàn rót ly nước, uống một hơi hết sạch, rót thêm ly nữa, bưng lại đưa chồng:
          - Thì tui vẫn nhớ, nhưng chuyện con heo với chuyện đi bầu, có liên quan gì nhau?
          - Tui thù cái thằng Tám Cột, nhất định tui sẽ gạch tên nó, không những vậy, tui sẽ vận động bà con, anh em nhà mình gạch nó, cho nó rớt cho nó bẻ mặt với chòm xóm.
          - Cái ông ni hay, chuyện chi ra chuyện nấy chứ. Tui thấy ông Tám Cột làm được việc mà. Ổng cũng nhiệt tình, trách nhiệm và cũng biết nghĩ cho dân. Ổng mà đậu ra làm thôn trưởng thì nhân dân cũng được nhờ.
          - Hứ, nghĩ cho dân? Nghĩ cho dân mà đánh chết heo nhà người ta.
          - Thôi ông ơi, họ lỡ tay. Với lại chuyện cũng qua lâu lắm rồi, ông để bụng làm chi.
          - Không, tui là tui không bao giờ quên cái thù ni. Tui quyết rồi!

Nói xong, chú Bảy phăng phắt xuống dưới nhà thay quần áo, xách mũ đi.

          - Trời nắng nôi như ri, ông định đi mô?
          - Tui đi vận động!
     Chú Bảy nói xong, đi một nghỉn. Nói thì nói vậy, nhưng ra khỏi nhà, chú Bảy lại rối bời. Thiệt bụng, ông đang rất phân vân. “Ừ, đúng là ông vẫn còn để bụng cái chuyện con heo. Nhưng chuyện đi bầu ni cũng khó. Ông biết vợ ông nói đúng, thằng Tám Cột tuy giết chết con heo của ông, nhưng ngoài chuyện đó ra thì thiệt thằng Tám Cột cũng là người nhiệt tình, trách nhiệm. Để coi, nếu thằng Tám Cột mà làm thôn trưởng thì hẳn cái thôn của ông sẽ tốt đẹp lắm đây. Nhưng còn cái chuyện con heo? Không lẽ ông bỏ qua dễ dàng vậy sao? Nó sẽ cười vào mặt ông mất thôi!”. Chú Bảy càng nghĩ, càng thấy cái ruột gan nóng hực, cái sự thù hận, cái sự rối bời khiến chú Bảy quên mất ông đang đi lang thang giữa cái nắng thiêu đốt đầu mùa hè.
      Đến nhà thôn, chú Bảy thấy mọi người đã tập trung đông đủ. Ông e dè bước vào. Gặp ngay bác Ba gần nhà. Chú Bảy bắt chuyện:
          - Ủa, bác Ba đến sớm vậy hì?
          - Cũng vừa mới tới.
          - Lần bầu ni, thôn mình định bầu ai vậy bác Ba?
          - Thì có ai biết mô, phải xem ai thực sự xứng đáng thì mới bầu chứ.
          - Vậy hỏi nhỏ bác,bác đã định ai chưa?
         - Hì hì, chuyện bỏ phiếu là chuyện kín mà, nhưng tui với chú có xa lạ chi mô, nói thiệt với chú, tui cũng có ý nghiêng về thằng Tám Cột Cái thằng ngó vậy chứ giỏi giang, minh bạch, tôn trọng nhân dân nữa. Đó, mấy năm ni, nó làm được bao nhiêu là viêc cho dân.
         - Dạ, thì bác Ba là người lớn tuổi và có uy tín nhất cái thôn ni, bác Ba dạy răng con nghe rứa.
         - Bậy! cái chú ni! Tui nói là nói cái ý kiến của tui, tui không có bắt chú nghe theo ý tui. Có điều, cái thời thực dân, phong kiến nó qua rồi chú à, thời đại bây giờ, dân là chủ, cán bộ là công bộc của dân. Vậy thì chủ phải biết chọn những công bộc tốt, nhiệt tình, biết thương yêu, lo lắng cho dân chứ.
          - Dạ.
         - Tui nói chú nghe, chính nhân dân, nghĩa là những người như tui với chú ri` nè, là chủ đất nước, là chủ quê hương. Chúng ta bầu ra được những cán bộ tốt, nghĩa là chúng ta đang đưa đất nước quê hương ngày càng phát triển và đi lên đó.
      * * *
     Cầm lá phiếu trên tay, chú Bảy suy nghĩ hung. Suốt mấy năm qua, vì cái chuyện con heo mà chú hậm hực, giờ có cơ hội trả đũa, không lẽ bỏ qua? Cầm bút lên, chú Bảy nhìn trân trân vào lá phiếu. Chú định gạch. Nhưng trong đầu chú, một suy nghĩ thoáng vụt qua: “ dân là chủ…”!
Buổi bầu cử thôn trưởng đã xong. Chú ra về khi trời bắt đầu chiều, cái nắng nóng cũng nguội dần, màu bắt đầu nhạt đi, một cơn gió thổi qua mát rượi cả lòng. Ừ, thì cái chuyện con heo chỉ là vô ý thôi mà. Chú Bảy mỉm cười./.
M.T.H.T
M.T.H.T

Các tin khác:

CHÍNH PHỦ ĐIỆN TỬ








Thông báo
















Thống kê truy cập

00006009464

Hôm nay: 2425
Hôm qua: 6694
Tháng này: 81637
Tháng trước: 93608
Số người đang Online: 70