NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM!
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Văn học - Nghệ thuật

Mùa ớt trổ bông

Tác giả: Hoàng Thiên Nhơn Ngày đăng: 9:57 | 04/10/21 Lượt xem: 502

Xíu đỏ mắt tìm khắp vườn mới được một quả ớt nhỏ xíu xanh lè bằng đầu chiếc đũa, trông còn non lắm. Bữa cơm của hai bà cháu sẽ ngon hơn với món rau luộc chấm mắm cái dằm ớt cay xè quen thuộc. Ở với ngoại từ lúc lọt lòng, ăn riết thành quen, bữa cơm không có ớt thì như thiếu đi nhiều hương vị đối với Xíu.


     Xíu mồ côi, không biết mẹ Xíu là ai nữa. Nghe nói bà nhặt Xíu về nuôi khi còn nguyên dây rốn. Xíu chỉ biết có vậy về gốc gác của mình. Bù lại, Xíu khỏe lắm, đen thủi như một lão nông thực thụ. Ngoài đến trường, Xíu dành thời gian bên ngoại, bà cháu quây quần sớm tối có nhau.

     Ở trường, Xíu cũng buồn lắm chứ, bạn bè chọc Xíu là mồ côi. Mỗi chiều tan học, chúng bạn có ba mẹ đến đón. Riêng Xíu một mình nghiêng theo chiều nắng cõng chiếc cặp cũ mềm trôi trên đường làng về với ngoại. Nhiều lúc khóc từ trường, về đến đầu ngỏ kéo vạt áo lau vội nước mắt vì Xíu sợ ngoại buồn. Ngoại thương lắm, có thứ gì ngon ngoại đều dành phần cho Xíu. Có que kem từ ông bán dạo, ngoại mua rồi quấn trong khăn để ở rổ chén từ nửa buổi, trưa về Xíu chỉ còn chiếc que ướt nhẹm dính chút đường màu. Rồi Xíu sa vào lòng bà vừa cười vừa méo trong hạnh phúc trào dâng.

     Trong xóm, Xíu có nhiều bạn cùng trang lứa. vậy mà Xíu chỉ chơi thân với anh Tý lớn hơn ba tuổi. Nhà Tý cũng nghèo, nhưng anh Tý hiền lắm, lúc nào cũng về phe Xíu khi chúng bạn chọc ghẹo hay bắt nạt. Anh Tý còn hay chỉ bài cho Xíu học. Lúc rỗi, Tý còn hái cho Xíu chùm dũ dẻ chín mọng, lâu rồi mới biết anh Tý chịu nhịn thèm để dành cho Xíu. Hôm rồi Xíu hái trái ớt chín đỏ cuối cùng trong vườn cho Tý, nhà Tý xem chừng cũng thèm ăn ớt như nhà ngoại. Trái ớt đó ngoại để dành không muốn ăn, vì đó là ớt mồ côi. Ngoại còn nói ớt mồ côi rất cay mà thơm lắm, nó quyện vị ngọt của trời thêm vị nồng của đất. Xíu mơ hồ nghĩ ngợi, sao ớt mà ngoại cũng thương như là Xíu vậy không biết nữa.

     Sáng nay Xíu đến trường muộn hơn giờ vào lớp vì mãi đợi anh Tý cùng đi. Cô giáo phạt đứng ở góc lớp, Xíu khóc. Xíu buồn vì không ai chịu tin mình như ngoại và anh Tý. Không biết anh Tý có bị bệnh hay không mà không đến trường như mọi sáng đi học. Tan trường, nắng không chạy theo kịp chân cô bé, Xíu lao như tên bắn về nhà. Đầu xóm, chiếc cờ tam giác màu xám rũ xuống buồn thiu, lũ chim lợn réo lên mấy tiếng ghê người cắt đôi màu nắng. Từ đó Tý thành trẻ mồ côi như Xíu, như trái ớt chín thơm duy nhất còn sót lại trong vườn.

     Bát canh rau tập tàng ngoại vừa nấu xong, nóng hổi. Thêm quả ớt chín vàng ngoại bảo Xíu mang sang cho Tý.

     - Con bảo anh Tý ăn cho nóng rồi còn đi học. Chiều về gọi anh Tý sang nhà ngoại nói chuyện.

     Không biết ngoại nói gì mà mắt Tý đỏ hoe, Xíu thấy thương anh Tý lắm. Từ đó, ngày nào Tý cũng sang ăn cơm cùng hai bà cháu. Tý vẫn ở nhà của mình, vẫn có con gà gái mơ mắn đẻ những quả trứng tròn xoe. Ngoại bảo.

     - Để ngoại nấu cho ăn, lớn chút rồi tính.

     Nhà ngoại thì có sẵn rau trong vườn, chưa khi nào thiếu món kho quẹt cay xè gắp lên thơm nồng không biết miếng nào là mắm miếng nào là ớt. Lâu lâu được quả trứng gà luộc béo bùi xem như phần thưởng. Có hôm trời tối sập, mưa dầm cả ngày, cá rô nhảy vào đến sân, Xíu cùng anh Tý tha hồ bắt, ngoại kho khô ăn gần cả tháng mới hết.

     Tý vào cấp ba sau những ngày canh rau tập tàng và mắm kho quẹt của ngoại. Bạn bè chọc ghẹo, ghép đôi làm Tý ko đến nhà ngoại ăn cơm như trước nữa. Tý tự nhóm bếp một mình trong ngôi nhà nhỏ của mẹ. Lâu lâu có chút canh ngọt cá tươi, ngoại lại bảo Xíu mang sang cho Tý.

     Trời chuyển mưa, bệnh thấp khớp của ngoại lại tái phát. Nằm trên giường ngoại vẫn luôn hỏi về kỳ thi vào đại học của Tý. Ngoại lẩm bẩm một mình.

     - Thương cho thằng nhỏ, bé tý đã mồ côi. Mẹ nó có thiêng thì độ trì cho nó công thành danh toại. Còn con Xíu....
.
     Ngoại bỏ nửa chừng câu tâm sự. Cơn gió lạnh ùa vào nhà, các khớp xương đã bào mòn bị bẻ làm đôi, nếp nhăn siết lại trên gương mặt hiền từ của ngoại. Xíu ngồi bên, ngoại căn dặn đủ mọi điều, ngoại lo về tương lai sau này của Xíu. Ngoại nói về cây ớt có quả mồ côi, ngoại còn nhắc nhiều đến Tý. Xíu chỉ biết cầm tay ngoại mà khóc nức nở. Bàn tay ngoại lỏng dần, ngoại ra đi khi ngoài trời mưa nguồn đang trút xuống.

     Chiếc khăn trắng được xé làm đôi cho hai đứa trẻ mồ côi lần thứ hai trong đời. Cây ớt trong vườn rũ vàng, hai đứa trẻ không máu mũ ruột thịt khóc không thành tiếng. Ngoại đã về với đất.

     Thắp nén hương lên bàn thờ ngoại, Tý gọi Xíu lại kề bên rồi nhìn lên di ảnh của ngoại nói trong nước mắt.

     - Từ nay con sẽ thay ngoại chăm lo cho em Xíu, chúng con sẽ thương yêu nhau như anh em ruột thịt. Con sẽ lên thành phố, vừa học vừa làm, con hứa sẽ không phụ lòng trông mong của ngoại. Ngoại ơi...!

     Hai anh em Tý nắm chặt tay nhau nhìn lên bàn thờ, ngoại vẫn ngồi đó mỉm cười như đặt hết niềm tin vào tương lai của anh em Tý.

     Anh Tý học trên thành phố, tích cóp được mấy đồng làm thêm mua cho Xíu cái đồng hồ xinh lắm. Xíu không nhớ ngày sinh nhật, nên khi nào anh Tý tặng quà thì ngày đó là ngày Xíu vui nhất. Chiếc cặp mới, cái xe đạp hay bộ áo dài của Xíu đều là quà của anh Tý mua về từ thành phố. Xíu tự hào về anh Tý lắm.

     Qua mấy mùa ớt ra hoa, năm nay Xíu cũng vào đại học. Xíu sẽ được anh Tý đưa lên thành phố. Sau bữa cơm chiều, hai anh em cùng ra thăm mộ ngoại. Ngôi mộ đất giản dị, sạch sẽ nằm ở lưng đồi nhìn về phía dòng sông lộng gió. Hương lúa từ cánh đồng thơm ngào ngạt quyện ánh chiều vàng kéo lên đến bầu trời cao thẳm. Phía cuối mộ cây ớt mồ côi xanh mượt, một quả chín vàng cùng hai quả non tơ điểm xuyến giữa cành. Lốm đốm thập thò trong kẻ lá, chi chít những nụ trắng ngần, mùa ớt lại trổ bông.
Bình Minh, 02.10.2021
H.T.N

Các tin khác:

CHÍNH QUYỀN ĐIỆN TỬ








Thông báo

Thống kê truy cập

000012793479

Hôm nay: 104
Hôm qua: 10120
Tháng này: 52182
Tháng trước: 257487
Năm này: 2370732
Năm trước: 2235546